Làm thế nào để mắt to ra?

Thảo luận trong 'Sức khỏe Mẹ và Bé' bắt đầu bởi Mộc Trà, 14/2/19.

  1. Mộc Trà

    Mộc Trà thành viên

    Tham gia ngày:
    22/12/18
    Bài viết:
    31
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nữ
    Câu hỏi: Chào bác sĩ, bẩm sinh mắt cháu 1 mí nhìn bé lắm ạ. Cháu muốn mắt mình to và đẹp hơn. Vậy làm thế nào để mắt to ra? Rất mong bác sĩ tư vấn cách khắc phục. Cháu xin cảm ơn! (Khánh Đan- Hải Phòng)

    [​IMG]

    Trả lời:

    Chào bạn Khánh Đan,

    Cảm ơn bạn đã gửi câu hỏi về cho chuyên mục hỏi đáp của chúng tôi. Về thắc mắc của bạn chúng tôi xin giải đáp như sau:

    Để khắc phục khuyết điểm này có rất nhiều phương pháp khác nhau. Trong đó, thẩm mỹ mắt được giới chuyên môn đánh giá cao hơn cả và mang lại thành công rất lớn. Tùy vào từng trường hợp mà sẽ có giải pháp phù hợp.

    + Trường hợp mắt bạn nhỏ, không có nếp mí

    Với trường hợp này, bạn sẽ chọn kỹ thuật bấm mí. Chúng tôi sẽ tạo một đường nếp mí mới để mắt to hơn. Chỉ sau khoảng 20-30 phút là bạn sẽ có được đôi mắt đẹp như ý.

    [​IMG]

    + Trường hợp mắt nhỏ, đi kèm sụp mí

    Lúc này cắt mí mắt chính là giải pháp hoàn hảo nhất. Bởi nó sẽ giúp đôi mắt to hơn mà còn loại bỏ được tình trạng mí mắt bị sụp. Hiệu quả duy trì lâu dài.


    + Trường hợp mắt bé do góc mắt hẹp

    Đôi mắt bé cùng góc mắt hẹp sẽ làm cho khuôn mặt trông thiếu sức sống, già nua. Để khắc phục tình trạng này thì chúng tôi sẽ lựa chọn cho bạn phương pháp mở rộng góc mắt.


    [​IMG]

    Trên đây là những cách làm đôi mắt 1 mí, nhỏ hẹp của bạn trở nên to tròn và cuốn hút hơn. Nếu bạn muốn thực hiện dịch vụ hay nghe tư vấn hãy gọi tới hotline 0901.223.688.

    >>>Xem thêm: cắt mí mắt cho nam

     
  2. nguyenthihanoi5

    nguyenthihanoi5 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    20/1/19
    Bài viết:
    2,471
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi là cô gái ở tỉnh lẻ gần Hà Nội, làm việc văn phòng, công việc ổn định, nhan sắc khá, biết cách ăn nói. Tôi quen và quyết tâm cưới anh, người hơn tôi 18 tuổi, từng có một đời vợ và con riêng. Anh làm trong cơ quan nhà nước ở Hà Nội, có vị trí nhất định. Tôi đến với chồng sau khi vượt qua nhiều rào cản, không ngại điều tiếng và rất thật lòng. Bố mẹ tôi chia tay nên tôi hiểu cảnh này như thế nào, cũng từ đó hiểu và thương anh, đồng cảm với các con anh. Anh là người đàn ông điềm đạm, không phô trương dù đôi khi còn mải mê bia rượu với bạn bè. Tựu chung lại, sau vài năm sống chung, anh là người đàn ông biết chăm lo cho gia đình, sống có trách nhiệm.

    Cuộc sống những tưởng cứ trôi qua bình yên thì hiện tại chúng tôi gặp một vấn đề: Thời kỳ yêu nhau, chúng tôi có nói chuyện con cái. Anh có hai con riêng rồi, chúng tôi cưới thì tôi chỉ được sinh thêm một con nữa thôi, nếu tôi sinh hai con là anh bị kỷ luật, ảnh hưởng đến sự nghiệp. Khi đó tôi suy nghĩ và nói muốn sinh hai con, nếu anh tìm được cách nào đó thì chúng ta tiếp tục, không thì dừng lại, lúc đó tình cảm cũng chưa quá sâu sắc. Anh đã suy nghĩ và nói không muốn mất tôi, sẽ tìm cách. Anh còn nói với bạn trước mặt tôi là gia đình quan trọng với anh lắm. Tôi tin và cưới anh.

    Sau khi đẻ con một thời gian, tôi thấy gia đình anh có nói đến chuyện chỉ nên đẻ thế thôi. Tôi thấy tự ái, nói lại với anh chuyện ngày trước, anh bảo cho thêm thời gian anh sẽ tính. Con tôi giờ gần 3 tuổi, thời điểm thích hợp cho chuyện sinh tiếp thì anh nói ngại, có tuổi rồi, không có cách nào để không ảnh hưởng đến sự nghiệp. Tôi sốc, như bị tạt gáo nước lạnh, sau khi bình tĩnh hơn chúng tôi đã nói chuyện. Tôi đưa ra các phương án như: giấu chuyện sinh đẻ, cho làm con nuôi, khai sinh không có tên cha. Anh nói sự nghiệp gần đây gặp nhiều vấn đề, cơ quan khó khăn hơn, sáp nhập, đấu đá, nếu có một lá đơn gửi lên là có thể mất tất cả, mọi cách tôi nói đều có rủi ro trong khi anh đang là trụ cột của gia đình. Sự nghiệp là thứ anh phấn đấu từ trẻ, giờ có tuổi rồi, bắt đầu lại rất khó và anh không làm được.

    Anh đang là trụ cột của gia đình, tôi sau khi cưới chuyển công tác xuống Hà Nội thì chửa đẻ và nghỉ việc, chăm con; sau đó vừa chăm con vừa làm việc tự do, chưa ổn định. Tuy nhiên nếu đẻ thêm thì anh vẫn có thể lo đủ, thêm việc tôi sẽ đi làm. Hai con riêng của anh, một cháu ở với mẹ, tôi nghĩ kinh tế không phải là vấn đề. Tôi thấy chỉ là anh không muốn tôi sinh thêm, không quyết tâm tìm cách vì anh đã có đủ con rồi, chắc chắn những năm qua anh nói vậy chỉ là "kế hoãn binh".

    Chúng tôi mâu thuẫn nhau về việc này, chưa tìm ra được giải pháp, gia đình cũng đứng về phía anh, gia đình tôi đương nhiên đứng về phía tôi, mẹ tôi cũng suy nghĩ nhiều và rất buồn vì việc này. Tôi vô cùng buồn bã, thất vọng, cảm giác như bị anh lừa dối, nếu biết sự việc như hôm nay chưa chắc tôi đã chấp nhận cưới anh. Những người phụ nữ khác sinh hai con là chuyện hầu như nằm trong kế hoạch, gia đình người ta còn giục sinh thêm nữa, đằng này tôi...

    Có lần thấy đứa bạn thân kể là mẹ chồng giục sinh thêm mà tôi chạnh lòng. Tôi sinh ra chỉ có một mình, trải qua những ngày tháng ấy đã rất buồn và muốn có anh em, giờ đến lượt con tôi. Mặc dù con tôi có anh chị cùng cha khác mẹ, chúng cũng quý con tôi, nhưng đâu phải con do tôi sinh ra. Chúng không chịu sự giáo dục của tôi, dù có yêu quý nhau đến như thế nào thì cũng không phải con mình đẻ ra. Với lại tôi tức giận nhất là cảm giác bị lừa dối, tôi đã quá tin tưởng anh ngày đó, ngây thơ tin anh sẽ nghĩ cách, cũng nghĩ rằng việc này có cách xử lý được. Giờ đây tôi phải làm sao?

    Khi tôi giận lên đã nghĩ đến chuyện ly dị, cũng chuẩn bị hết các phương án cho cuộc đời. Nếu chia tay anh tôi có khả năng tự nuôi con được, nhưng đó là điều không mong muốn. Ngoài việc này thì anh tốt với tôi, có giúp đỡ gia đình tôi khi gặp khó khăn. Tôi không muốn con mình lâm vào cảnh cha mẹ ly dị, nhưng nếu tiếp tục sống với chồng liệu tôi có vui vẻ không khi bạn bè và nhiều người nghĩ tôi sẽ sinh tiếp, ai gặp cũng hỏi. Sự thiệt thòi này tôi sợ mình không vượt qua được. Bỏ anh thì không nỡ, mà sống cùng thì lại suy nghĩ, buồn phiền, chưa thể chấp nhận. Xin hãy cho tôi lời khuyên.
     
  3. thamhminh525

    thamhminh525 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    4/3/19
    Bài viết:
    2,274
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Tôi lớn lên ở Mỹ, 46 tuổi, quen và cưới một cô gái ở Việt Nam. Cô ấy trẻ hơn tôi 15 tuổi, do tôi sinh sống ở Mỹ nên về hình thức và sức khoẻ có thể nói không khác xa cô ấy lắm. Tôi đưa cô ấy qua Mỹ từ 7 năm trước, có một đứa con 4 tuổi. Tôi là chủ một doanh nghiệp tư nhân, vợ có việc làm nhẹ nhàng nhưng ổn định. Về mặt kinh tế, chúng tôi thuộc tầng lớp trung lưu. Vợ chồng sống với nhau thật sự rất mỹ mãn và hạnh phúc. Tuy nhiên, có chuyện này xin tham khảo các bạn. chi tiết xe: chuyển nhà thành hưng

    Một năm sau khi vợ tôi đến Mỹ, dù lúc ấy chưa có việc làm, tôi đồng ý cho cô ấy gửi về cho cha mẹ cô ấy vài trăm USD mỗi tháng. Đến khi vợ có việc làm, mỗi tháng vẫn gửi về 400 USD, rồi lên 500 USD, lễ Tết hoặc có vấn đề gì sẽ gửi thêm. Gần đây, tôi phát hiện vợ lấy thêm những khoản tiền lớn hơn, hỏi thì cô ấy nêu hết lý do này đến lý do khác. Có lần, cô ấy nói khi gả cho tôi, cha mẹ vợ ngưỡng mộ và mong đợi ở tôi rất nhiều, giờ họ thấy thất vọng. Tôi thực sự bị sốc về ý kiến này.

    Tôi luôn suy nghĩ và có trách nhiệm với người thân, đã nói chuyện với vợ từ đầu là nhà em có 3 anh chị em nhưng vợ tôi sống ở Mỹ nên cứ chu cấp hàng tháng cho ba mẹ sống đến ngày qua đời, ba mẹ không cần làm gì cả. Tuy nhiên, chu cấp phải có một con số nhất định vì chúng tôi còn có gia đình và tương lai nữa. Ông bà ở tỉnh, đã có nhà cửa, chẳng lẽ 500 USD mỗi tháng sống không đủ? Bố mẹ vợ khoảng 60 tuổi, gần như ngày nào cũng gọi điện than thở với vợ tôi chuyện gì đó. Vợ tôi đã thay đổi, sự bực bội giận hờn đã khiến cuộc sống của gia đình chúng tôi bị xáo trộn, không còn yên ổn và hạnh phúc nữa. Giờ chúng tôi chuẩn bị thủ tục để chia tay.

    Tôi tin vợ chồng tôi đều có khả năng lập lại gia đình mới, tuy nhiên, con của chúng tôi sẽ là nạn nhân tội nghiệp nhất của sự tan vỡ này. Mong được các bạn chia sẻ cùng tôi.
     
  4. thamhminh525

    thamhminh525 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    4/3/19
    Bài viết:
    2,274
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Tôi lớn lên ở Mỹ, 46 tuổi, quen và cưới một cô gái ở Việt Nam. Cô ấy trẻ hơn tôi 15 tuổi, do tôi sinh sống ở Mỹ nên về hình thức và sức khoẻ có thể nói không khác xa cô ấy lắm. Tôi đưa cô ấy qua Mỹ từ 7 năm trước, có một đứa con 4 tuổi. Tôi là chủ một doanh nghiệp tư nhân, vợ có việc làm nhẹ nhàng nhưng ổn định. Về mặt kinh tế, chúng tôi thuộc tầng lớp trung lưu. Vợ chồng sống với nhau thật sự rất mỹ mãn và hạnh phúc. Tuy nhiên, có chuyện này xin tham khảo các bạn. chi tiết xe: chuyển nhà thành hưng

    Một năm sau khi vợ tôi đến Mỹ, dù lúc ấy chưa có việc làm, tôi đồng ý cho cô ấy gửi về cho cha mẹ cô ấy vài trăm USD mỗi tháng. Đến khi vợ có việc làm, mỗi tháng vẫn gửi về 400 USD, rồi lên 500 USD, lễ Tết hoặc có vấn đề gì sẽ gửi thêm. Gần đây, tôi phát hiện vợ lấy thêm những khoản tiền lớn hơn, hỏi thì cô ấy nêu hết lý do này đến lý do khác. Có lần, cô ấy nói khi gả cho tôi, cha mẹ vợ ngưỡng mộ và mong đợi ở tôi rất nhiều, giờ họ thấy thất vọng. Tôi thực sự bị sốc về ý kiến này.

    Tôi luôn suy nghĩ và có trách nhiệm với người thân, đã nói chuyện với vợ từ đầu là nhà em có 3 anh chị em nhưng vợ tôi sống ở Mỹ nên cứ chu cấp hàng tháng cho ba mẹ sống đến ngày qua đời, ba mẹ không cần làm gì cả. Tuy nhiên, chu cấp phải có một con số nhất định vì chúng tôi còn có gia đình và tương lai nữa. Ông bà ở tỉnh, đã có nhà cửa, chẳng lẽ 500 USD mỗi tháng sống không đủ? Bố mẹ vợ khoảng 60 tuổi, gần như ngày nào cũng gọi điện than thở với vợ tôi chuyện gì đó. Vợ tôi đã thay đổi, sự bực bội giận hờn đã khiến cuộc sống của gia đình chúng tôi bị xáo trộn, không còn yên ổn và hạnh phúc nữa. Giờ chúng tôi chuẩn bị thủ tục để chia tay.

    Tôi tin vợ chồng tôi đều có khả năng lập lại gia đình mới, tuy nhiên, con của chúng tôi sẽ là nạn nhân tội nghiệp nhất của sự tan vỡ này. Mong được các bạn chia sẻ cùng tôi.
     
  5. thamhminh525

    thamhminh525 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    4/3/19
    Bài viết:
    2,274
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Chiều 4/4, Công an huyện Kim Động (Hưng Yên) và đơn vị liên quan đã thống nhất với gia đình bà Lê Thị An ở thị xã Lương Bằng về việc bắt giữ đàn *** cắn chết bé trai 7 tuổi để đưa về trung tâm thú y theo dõi, chờ bước xử lý tiếp theo.

    Hàng chục cảnh sát, công an thị trấn và bảo vệ dân phố, cán bộ thú y đã bắt đàn *** cho vào chiếc lồng sắt lớn, trước sự chứng kiến của gia đình bà An và người dân. Trong số này có con *** lai nặng 20-30 kg.

    Phần lớn người dân cho rằng việc bắt giữ và tiêu hủy đàn *** hung dữ là việc nên làm để tránh nguy hiểm cho cộng đồng.

    [​IMG]


    Lực lượng chức năng mang theo lồng sắt, tập trung trước cổng gia đình có đàn *** để bắt giữ. Ảnh: Sơn Phương

    Chiều cùng ngày, lãnh đạo UBND huyện Kim Động cho biết việc bắt đàn *** căn cứ theo quy định của Chính phủ, giúp ổn định tâm lý người dân và phòng ngừa những điều đáng tiếc xảy ra.

    Ngoài việc bắt đàn ***, huyện đã giao công an điều tra, nếu phát hiện dấu hiệu hình sự có thể khởi tố. Ngành thú y được chỉ đạo kiểm tra, căn cứ vào các quy định của Chính phủ để xử lý hành chính chủ vật nuôi, đảm bảo tính răn đe.

    [​IMG]


    Hai trong số 7 con *** tấn công bé trai tối 3/4. Ảnh: Xuân Sơn

    Trước đó chiều 3/4, nhóm học sinh trường Tiểu học thị trấn Lương Bằng (Kim Động, Hưng Yên) rủ nhau chơi đá bóng ở sân vận động cũ của huyện. Chơi xong, bé trai 7 tuổi về nhà trọ gần đó thì bị đàn *** lao vào cắn. Bé nhập viện trong tình trạng ngưng tim, mất nhiều máu, đồng tử giãn và không qua khỏi.

    Gia đình bà Lê Thị An làm nghề giết mổ gà vịt nên hàng ngày đàn *** thường ăn thịt sống. Chúng được thả rông, không đeo rọ mõm và kiếm ăn quanh khu chợ với nhiều phế phẩm từ động vật.

    Một số hộ dân cho hay, đàn *** rất hung dữ, từng tấn công nhiều người và vật nuôi ở địa phương.
     
Tags: Add Tags

Chia sẻ trang này