Trị tàn nhang bằng dầu dừa hiệu quả bất ngờ

Thảo luận trong 'Mỹ phẩm da mặt' bắt đầu bởi lieunt, 11/12/17.

  1. phuong7

    phuong7 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,417
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Tột cùng nỗi đau, tôi chọn cách tha thứ

    chuyển nhà thành hưng Tuổi 20, tôi khao khát một người đàn ông đủ mạnh mẽ, bản lĩnh, giỏi giang hơn mình để có thể dựa vào. Một chàng hoàng tử như trong những giấc mơ cổ tích đến và dắt tay mình cùng đi. Nhưng người đàn ông ấy không đến ở tuổi hai mươi. Chàng lại đến, khi tôi đã trở thành người đàn bà đầu bù tóc rối, sợ hãi tìm những nếp nhăn trong gương mỗi ngày, khi sự nhiệt huyết yêu đương trong tôi đã mỏi mệt, chỉ còn sự mặc cảm khoét ruỗng mình đến nỗi thấy mình cô đơn hơn cả một con ốc lang thang trên sa mạc. Không còn những căng tràn sức sống, không còn những nông nổi để bất chấp mộng mơ, tôi ôm nỗi đau rất đàn bà - nỗi đau bị người đàn ông duy nhất cuộc đời mình khao khát từ chối.

    Nỗi đau bị từ chối không phải hồn nhiên như tuổi 20, từ chối nắm tay nhau đi cùng một đoạn đường cho khác người xa lạ rồi vội vã quên nhau trước ngã ba đường. Nỗi đau bị từ chối của một người đàn bà tự thấy mình già nua ở cuối mùa nhan sắc, là nỗi đau khi thấy bản thân không còn được khao khát nữa. Người đàn bà già nua xấu xí, cố siết lấy bàn tay người đàn ông của mình mãi mà vẫn không chặt, vì người đàn bà ấy không còn được nắm tay nữa. Ở tuổi hai mươi, người đàn bà khinh khỉnh đón nhận những ánh mắt dán chặt vào bộ ngực căng tràn hay cặp đùi mơn mởn của mình, suy nghĩ làm cách nào để đưa được cô gái ấy lên giường. Bây giờ, người đàn ông liếc ngang người đàn bà già nua ấy một cách hời hợt và nghĩ trong đầu, làm thế nào để không phải lên giường với người đàn bà này.

    Có những đêm trằn trọc, người đàn bà già nua ấy cố tình nhắn cho người đàn ông một dòng tin rằng "em nhớ anh", để nhận lại lời xua đuổi một cách lịch sự trăm lần như một: "Em ngủ đi". Không đơn giản là đau. Cũng không phải là nỗi buồn hay sự hụt hẫng mà là một thứ hanh hao rất khó gọi tên.

    Ngày bị người đàn ông duy nhất cuộc đời mình từng khao khát từ chối, tôi gọi đó là một trong những ngày tận cùng của tuyệt vọng. Không tham gia một trận chiến, mà vẫn thấy bản thân đầy thương tích. Tôi ôm ngực mình rạn vỡ, để nhắc nhở mình rằng, mình đã gầy mòn, héo úa như một cành hoa. Người đàn ông duy nhất mà tôi khao khát tìm mọi cách để lảng tránh tôi, chính xác hơn là lảng tránh để phải làm tình với tôi. Nỗi đau đó được gọi là vĩnh viễn. Đến chết cũng không bao giờ xóa nhòa được.

    Tôi vẫn biết bản thân sẽ chẳng mở lòng với một ai thêm, càng không bao giờ đặt mình quỵ lụy trước tình yêu hay ràng buộc trước bất kỳ một mối quan hệ nào, nhưng nỗi đau bị từ chối, nỗi đau khi phải thừa nhận bản thân không bao giờ được khao khát nữa, quả thực lớn bằng vết thương chí mạng. Sự kiêu hãnh trong tôi đã bị đánh gục hoàn toàn. Nhưng anh vẫn mãi mãi cho rằng, mình vô can.

    Vậy thì, nếu không chọn tha thứ cho cuộc đời, tôi biết phải tha thứ cho ai?

    Tận cùng đêm là… ngày

    Hằng đêm, trước khi khép mắt lại để cố vùi mình vào giấc ngủ nhọc nhằn, tôi vẫn thường tự nhắc nhủ bản thân rằng: Hãy tha thứ cho cuộc đời. Dù cho cuộc đời có vùi dập mình đến đâu, dù cho con người có tráo trở xấu xa đến cỡ nào, mình hãy tha thứ cho tất cả. Mình tha thứ cho cuộc đời, thì cuộc đời sẽ tha thứ lại cho mình. Nước mắt cũng lấp lánh như kim cương, đừng sợ phải khóc. Hãy sợ, khi nước mắt không còn rơi được nữa. Còn biết khóc nghĩa là còn biết tha thiết với cuộc đời, còn biết lưu luyến với tình người, sao phải sợ nước mắt đến vậy?

    Đêm dù có dài đến đâu thì tận cùng đêm cũng là ngày! Tận cùng của nỗi tuyệt vọng, ta sẽ thấy tuyệt vọng cũng đẹp như những vì sao trong đêm tối.

    Có những tháng ngày tuyệt vọng đến cùng cực, ôm nỗi buồn của một cô gái đầy bỡ ngỡ trước cuộc đời đã bị những xót xa cào xước hay ôm nỗi đau đớn của một người đàn bà đã biết nếm thấy vị ngọt trong nước mắt, tôi đều cảm thấy mình bình yên đến lạ lùng. Sóng gió vẫn gầm gào ngoài kia, nhưng trong trái tim này, tôi vẫn tìm được bình yên bởi trái tim đã biết lựa chọn bao dung và tha thứ. Khi ấy, tôi lại tha thiết tin rằng, rồi cuộc đời sẽ tha thứ lại cho mình dẫu mình có làm biết bao điều xuẩn ngốc.

    Đột ngột, đến một cái tuổi, tôi cảm thấy cô đơn có vị ngọt the cay của một viên kẹo bạc hà. Không phải cái kiểu giả vờ chai sạn, tôi không muốn mình từ chối những đặc quyền chỉ có ở tuổi thanh xuân, vẫn luôn muốn sống như ở tuổi thanh xuân, chỉ là trái tim biết rung động nhưng không thể nào thổn thức nữa. taxi tải thành hưng
     
  2. nguyetpmatec123

    nguyetpmatec123 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    30/10/18
    Bài viết:
    8
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    Bút đo pH / mV/ Nhiệt độ đa năng
    Hãng sản xuất: Gondo - Đài Loan
    Model: 7011

    - Khoảng đo pH: -2 đến 16 pH
    - Khoảng đo mV: -1000 đến 1000 mV (tùy chọn)
    - Khoảng đo nhiệt độ: 0 - 90oC
    - Độ chính xác: ±0.01pH + 1 digit / ±2 mV + 1digit / ± 0.2oC + 1digit
    - Độ phân giải: 0.01 pH / 1mV / 0.1oC
    - Hiệu chuẩn tự động pH 4.00, 7.00, 10.01
    - Chuẩn chống nước IP57
    - Hiển thị pH, ORP và nhiệt độ
    - Nguồn: DC1.5V x 4 battery size:AAA/UM-4
    - Kích thước thân máy: 195 x 40 x 36 mm, Kits: 230 x 205 x 50 mm
    - Trọng lượng thân máy: 135g(with battery), Kits: 780g
    - Cung cấp bao gồm: Máy chính, dung dịch chuẩn pH 7 và pH 4, dung dịch ngâm điện cực, hộp đựng, Pin, hướng dẫn sử dụng.

    Xem thêm tại: http://mvtek.vn/p/4765/but-do-ph-gondo-7011.html

    www.mvtek.vn - www.thietbikythuat.net - www.maivu.vn - info@mvtek.vn - 091.704.5555 - 094.594.2992 - 024.2262.9292

    Tags: Máy đo pH, Máy định vị GPS, Thước cặp điện tử, Thước lá, Máy đo pH đất, Hóa chất kiểm tra vết nứt Nabakem, Máy cất nước.
     
  3. nmai3

    nmai3 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    1,138
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Thấy chuông đồng hồ báo thức reo, tôi tắt chuông, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Tôi không ăn sáng vì không có cảm giác thèm ăn. Bước xuống nhà, tôi thấy bố mẹ tôi đã ra ngoài đi tập thể dục.

    Tôi nhớ trước đó khi vợ cũ và con trai tôi còn sống trong nhà tôi, chúng tôi thường ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Sau đó, vợ tôi sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Vào những ngày cuối tuần, nếu không ra ngoài đi chơi, cả nhà tôi sẽ ở nhà, cùng đọc sách, cùng nghe nhạc.

    Vợ chồng tôi từng có một hạnh phúc giản đơn như thế nhưng hạnh phúc ấy đã không còn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa cô ấy và gia đình tôi. Trong quá trình chung sống, chắc do tính cách cũng như khoảng cách thế hệ quá lớn, vợ tôi không thể hòa hợp với bố mẹ tôi. Vợ nhiều lần nài nỉ tôi cùng ra ở riêng nhưng tôi không đồng ý, còn đánh vợ thậm tệ. Tôi biết, vợ tôi đã nhiều khóc một mình sau khi bị bố mẹ tôi chửi bởi, miệt thị. Cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay, chịu đựng tất cả. Và cho đến khi mọi chuyện quá sức chịu đựng, cô ấy đã đệ đơn ly dị.

    Sau khi ly dị vợ, ban đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự do. Con trai ở với vợ cũ nên tôi được rảnh rang, chẳng phải lo chăm sóc, đưa đón con đi học. Tôi có thể tìm những cô gái trẻ, xinh đẹp khác để kết hôn. Nhưng hóa ra mọi thứ không như tôi tưởng, những cô gái được giới thiệu cho tôi thường chỉ hỏi: “Nhà anh có bao nhiêu tiền?”, “Anh có xe riêng chưa?”, có cô gái thích tôi thì tôi không muốn gần gũi và gắn bó.

    Khi buồn, tôi thường mở điện thoại và xem những bức ảnh gia đình tôi ngày xưa. Tôi cười vu vơ khi ngắm nhìn những bức ảnh khi con trai tôi mới chào đời, rồi con tập lẫy, tập bò…Chao ôi, niềm vui đó giờ đã không còn nữa!

    3 năm sau khi ly dị, tôi vẫn sống một mình, chưa quen và yêu ai. Hôm nay là ngày sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết, con trai rất thích đá bóng, tôi đã đến siêu thị để mua cho con một quả bóng tốt.

    Khi tôi đến nhà vợ cũ, con trai tôi chạy ra chào tôi còn vợ cũ của tôi đang bận rộn trong bếp. Tôi cúi xuống và nói với con: “Bố mua cho con một quả bóng mới, con có thích không?”

    Nghe thấy tôi nói vậy, thằng bé không nói gì và đi thẳng vào nhà, mở tủ và lấy ra 2 quả bóng đá mới và khoe: “Bố Sơn đã mua cho con 2 quả bóng từ hôm qua rồi”.

    Tôi hơi sốc khi nghe thấy con trai tôi gọi người khác là bố. Khi tôi hỏi vợ cũ, cô ấy nói Sơn là bạn trai của cô ấy và Sơn rất quý mến con trai của chúng tôi. Tôi lặng người, chẳng biết nói gì nên ra về sớm hôm đó.

    Nghĩ lại niềm vui trên môi vợ và con trai, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hiền thục, một đứa con ngoan nhưng tôi đã không biết nắm giữ, trân trọng. Giờ tôi biết làm gì ngoài tự trách mình? taxi tải thành hưng
     
  4. nmai3

    nmai3 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    1,138
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Thấy chuông đồng hồ báo thức reo, tôi tắt chuông, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Tôi không ăn sáng vì không có cảm giác thèm ăn. Bước xuống nhà, tôi thấy bố mẹ tôi đã ra ngoài đi tập thể dục.

    Tôi nhớ trước đó khi vợ cũ và con trai tôi còn sống trong nhà tôi, chúng tôi thường ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Sau đó, vợ tôi sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Vào những ngày cuối tuần, nếu không ra ngoài đi chơi, cả nhà tôi sẽ ở nhà, cùng đọc sách, cùng nghe nhạc.

    Vợ chồng tôi từng có một hạnh phúc giản đơn như thế nhưng hạnh phúc ấy đã không còn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa cô ấy và gia đình tôi. Trong quá trình chung sống, chắc do tính cách cũng như khoảng cách thế hệ quá lớn, vợ tôi không thể hòa hợp với bố mẹ tôi. Vợ nhiều lần nài nỉ tôi cùng ra ở riêng nhưng tôi không đồng ý, còn đánh vợ thậm tệ. Tôi biết, vợ tôi đã nhiều khóc một mình sau khi bị bố mẹ tôi chửi bởi, miệt thị. Cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay, chịu đựng tất cả. Và cho đến khi mọi chuyện quá sức chịu đựng, cô ấy đã đệ đơn ly dị.

    Sau khi ly dị vợ, ban đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự do. Con trai ở với vợ cũ nên tôi được rảnh rang, chẳng phải lo chăm sóc, đưa đón con đi học. Tôi có thể tìm những cô gái trẻ, xinh đẹp khác để kết hôn. Nhưng hóa ra mọi thứ không như tôi tưởng, những cô gái được giới thiệu cho tôi thường chỉ hỏi: “Nhà anh có bao nhiêu tiền?”, “Anh có xe riêng chưa?”, có cô gái thích tôi thì tôi không muốn gần gũi và gắn bó.

    Khi buồn, tôi thường mở điện thoại và xem những bức ảnh gia đình tôi ngày xưa. Tôi cười vu vơ khi ngắm nhìn những bức ảnh khi con trai tôi mới chào đời, rồi con tập lẫy, tập bò…Chao ôi, niềm vui đó giờ đã không còn nữa!

    3 năm sau khi ly dị, tôi vẫn sống một mình, chưa quen và yêu ai. Hôm nay là ngày sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết, con trai rất thích đá bóng, tôi đã đến siêu thị để mua cho con một quả bóng tốt.

    Khi tôi đến nhà vợ cũ, con trai tôi chạy ra chào tôi còn vợ cũ của tôi đang bận rộn trong bếp. Tôi cúi xuống và nói với con: “Bố mua cho con một quả bóng mới, con có thích không?”

    Nghe thấy tôi nói vậy, thằng bé không nói gì và đi thẳng vào nhà, mở tủ và lấy ra 2 quả bóng đá mới và khoe: “Bố Sơn đã mua cho con 2 quả bóng từ hôm qua rồi”.

    Tôi hơi sốc khi nghe thấy con trai tôi gọi người khác là bố. Khi tôi hỏi vợ cũ, cô ấy nói Sơn là bạn trai của cô ấy và Sơn rất quý mến con trai của chúng tôi. Tôi lặng người, chẳng biết nói gì nên ra về sớm hôm đó.

    Nghĩ lại niềm vui trên môi vợ và con trai, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hiền thục, một đứa con ngoan nhưng tôi đã không biết nắm giữ, trân trọng. Giờ tôi biết làm gì ngoài tự trách mình? taxi tải thành hưng
     
  5. nmai3

    nmai3 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    1,138
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Thấy chuông đồng hồ báo thức reo, tôi tắt chuông, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Tôi không ăn sáng vì không có cảm giác thèm ăn. Bước xuống nhà, tôi thấy bố mẹ tôi đã ra ngoài đi tập thể dục.

    Tôi nhớ trước đó khi vợ cũ và con trai tôi còn sống trong nhà tôi, chúng tôi thường ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Sau đó, vợ tôi sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Vào những ngày cuối tuần, nếu không ra ngoài đi chơi, cả nhà tôi sẽ ở nhà, cùng đọc sách, cùng nghe nhạc.

    Vợ chồng tôi từng có một hạnh phúc giản đơn như thế nhưng hạnh phúc ấy đã không còn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa cô ấy và gia đình tôi. Trong quá trình chung sống, chắc do tính cách cũng như khoảng cách thế hệ quá lớn, vợ tôi không thể hòa hợp với bố mẹ tôi. Vợ nhiều lần nài nỉ tôi cùng ra ở riêng nhưng tôi không đồng ý, còn đánh vợ thậm tệ. Tôi biết, vợ tôi đã nhiều khóc một mình sau khi bị bố mẹ tôi chửi bởi, miệt thị. Cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay, chịu đựng tất cả. Và cho đến khi mọi chuyện quá sức chịu đựng, cô ấy đã đệ đơn ly dị.

    Sau khi ly dị vợ, ban đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự do. Con trai ở với vợ cũ nên tôi được rảnh rang, chẳng phải lo chăm sóc, đưa đón con đi học. Tôi có thể tìm những cô gái trẻ, xinh đẹp khác để kết hôn. Nhưng hóa ra mọi thứ không như tôi tưởng, những cô gái được giới thiệu cho tôi thường chỉ hỏi: “Nhà anh có bao nhiêu tiền?”, “Anh có xe riêng chưa?”, có cô gái thích tôi thì tôi không muốn gần gũi và gắn bó.

    Khi buồn, tôi thường mở điện thoại và xem những bức ảnh gia đình tôi ngày xưa. Tôi cười vu vơ khi ngắm nhìn những bức ảnh khi con trai tôi mới chào đời, rồi con tập lẫy, tập bò…Chao ôi, niềm vui đó giờ đã không còn nữa!

    3 năm sau khi ly dị, tôi vẫn sống một mình, chưa quen và yêu ai. Hôm nay là ngày sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết, con trai rất thích đá bóng, tôi đã đến siêu thị để mua cho con một quả bóng tốt.

    Khi tôi đến nhà vợ cũ, con trai tôi chạy ra chào tôi còn vợ cũ của tôi đang bận rộn trong bếp. Tôi cúi xuống và nói với con: “Bố mua cho con một quả bóng mới, con có thích không?”

    Nghe thấy tôi nói vậy, thằng bé không nói gì và đi thẳng vào nhà, mở tủ và lấy ra 2 quả bóng đá mới và khoe: “Bố Sơn đã mua cho con 2 quả bóng từ hôm qua rồi”.

    Tôi hơi sốc khi nghe thấy con trai tôi gọi người khác là bố. Khi tôi hỏi vợ cũ, cô ấy nói Sơn là bạn trai của cô ấy và Sơn rất quý mến con trai của chúng tôi. Tôi lặng người, chẳng biết nói gì nên ra về sớm hôm đó.

    Nghĩ lại niềm vui trên môi vợ và con trai, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hiền thục, một đứa con ngoan nhưng tôi đã không biết nắm giữ, trân trọng. Giờ tôi biết làm gì ngoài tự trách mình? taxi tải thành hưng
     
  6. ksquarevn

    ksquarevn Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    1/11/18
    Bài viết:
    5
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    Còn chần chừ gì không nhanh chân đến ngay KSQUARE ưu đãi giảm giá 30% lại còn được tha hồ mua sắm vừa thỏa thích ăn uống.
    Ksquare Cafe & Multishop
    11a -15 Hoa Sứ, Quận Phú Nhuận, TP.HCM
     
  7. nmai3

    nmai3 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    1,138
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Người nói vì em không hạnh phúc, người nói em vì áp lực từ chuyện nọ chuyện kia, người nói có khi em bị trầm cảm do chịu nhiều dồn nén tâm lý trong thời kì thai nghén. Tất cả cũng chỉ là suy đoán của những người ở lại. Dòng thư cuối cùng em viết cho người thân chứa đầy mệt mỏi “Con mệt rồi. Cho con nằm nghỉ”. Đó là câu chuyện buồn của cô giáo trẻ ở Hải Dương gây xót xa trong dư luận những ngày vừa qua.

    Tầm tháng 9 năm ngoái, một thai phụ trẻ cũng 25 tuổi ở Nghệ An, vì mâu thuẫn vợ chồng đã ôm hai con mình nhảy sông tự vẫn. Một phút bế tắc, bốn mạng người ra đi, sự việc quá đau lòng gây nên một nỗi chấn động.

    Vẫn biết, nếu không quá khổ đau, nếu không cùng quẫn, nếu không bế tắc, hẳn chẳng ai lại chọn kết thúc đời mình, kết thúc cuộc sống của các con mình theo cách nghiệt ngã và đau đớn ấy. Nhưng lựa chọn này, dẫu cho có người coi là ích kỉ, có người coi là độc ác, thì xét cho cùng vẫn thương nhiều hơn trách.

    Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng. Mỗi ngày chúng ta đều phải cố vươn lên với bao nỗi lo toan giằng níu. Nào là nỗi lo cơm áo, nào là nỗi đau bệnh tật, nào là mâu thuẫn chồng vợ, nào là nỗi uất ức tủi hổ do người xung quanh mang đến. Bao nhiêu áp lực đè lên, nếu không có nơi để bấu víu, không có chỗ để tựa nương, một mình gồng gánh chắc rồi ai cũng sẽ mỏi mệt. Mệt rồi muốn nghỉ. Tưởng rằng chỉ cần một giấc ngủ thật dài thật sâu rồi sẽ qua nỗi đau. Đâu ngờ mình đi rồi, nỗi đau chồng chất lên tim những người ở lại.

    Thuở tôi còn nhỏ, tôi còn nhớ có chị ở trong làng. Chị xinh đẹp, con nhà gia giáo. Chị yêu một anh làng bên rồi có bầu. Người đàn ông chị không tiếc cả thân mình hiến dâng, khi biết chị mang thai liền phủi bay theo cách vô cùng khốn nạn “chắc gì đứa bé là con tôi”. Bố mẹ chị là giáo viên, vì không muốn người đời dè bỉu có con gái mất nết chửa hoang bèn ép chị bỏ thai. Vài chục năm trước, việc một cô gái không chồng mà chửa ở quê là tày đình ghê gớm lắm.

    Ai ở quê rồi sẽ biết, mọi chuyện dù hay dù dở đều lan nhanh không kém mạng xã hội bây giờ. Chuyện của chị dĩ nhiên không thể giấu. Chị, một cô gái mới lớn, đối diện với cú sốc quá lớn đầu đời: Người yêu bỏ rơi, gia đình dằn vặt, làng xóm dị nghị, trong khi đứa trẻ thì không ngừng lớn lên. Chị quyết định khăn gói bỏ nhà đi, để lại bức thư chỉ vỏn vẹn ba từ “Con xin lỗi”.

    Bố mẹ chị dù giận, khi thấy con bỏ nhà đi cũng cuống quýt đi tìm. Có cha mẹ nào mà không thương con, dù con mình khạo khờ, dại dột. Vậy mà tới tận 5 năm sau chị mới trở về, mặn mà xinh tươi, cùng với một cậu bé đẹp như tranh vẽ. Mẹ chị khóc ngất ngày gặp lại con. Làng xóm chạy đến, vừa tò mò, vừa là để biết chị bao năm qua sống ở đâu, sống như thế nào. Có người bà con ôm chị “mấy năm qua chắc con cơ cực lắm”. Chị mỉm cười, cười như thể chưa từng đi qua khổ đau “Khi cuộc đời chỉ cho con một trái chanh. Việc của con là tìm đường để bỏ vào nó chứ”

    Không lâu sau đó, chị lấy chồng. Đó là người đàn ông đã giúp chị đi qua những khó khăn khi chị một mình thân cô thế cô nơi xứ lạ với một đứa con còn đỏ hỏn. Lẽ đời, khi một người rời bỏ ta đi, là để có chỗ cho người khác đến. Không có nỗi đau nào là tột cùng. Không có ai là hoàn toàn cô đơn. Chuyện gì dù khó đến đâu cũng có cách giải quyết. Nếu chưa tìm ra cách thì vì đó chưa phải là cuối cùng.

    Có một thời điểm nào đó trong cuộc đời, chúng ta sẽ hỏi bản thân: Sao người ta sung sướng còn mình thì khổ thế? Sao người ta hạnh phúc còn mình thì bất hạnh? Sao ông trời lại đối xử bất công? Họ có gì hơn mình đâu mà họ toàn nhận về những may mắn? Và rồi nỗi đau khiến ta ngã quỵ không còn chút sức lực nào, chẳng nghĩ gì được nữa ngoài hai chữ: Buông xuôi.

    Khi nghe một ai đó tự kết thúc cuộc đời mình, dù bằng cách này hay cách khác tôi đều thấy buồn thương. Bởi tôi nghĩ chính là trong thời điểm người đó yếu đuối nhất đã không có người kịp đến, không có bàn tay nào kịp chìa ra, không có bờ vai nào tình nguyện gánh vác sớt chia nỗi khổ đau của họ. Bế tắc – đó thực sự là hai từ đáng sợ, nó khiến ta không thấy cả con đường đang đi trước mặt, không nhìn thấy gì ở tương lai, chỉ thấy nỗi đau hiện hữu bủa vây không cách gì thoát ra được.

    Khi cuộc đời chỉ cho ta một trái chanh. Có người nhắm mắt nuốt chua cay, có người miệt mài tìm mật, tìm đường pha vào cho dễ uống. Cũng có người không còn đủ sức lực, không còn đủ kiên nhẫn liền vứt trái chanh đi để mình chết khát. Sống hay chết, dĩ nhiên là lựa chọn của bản thân mỗi người. Nhưng khi một người cùng quẫn mà ra đi, người ở lại cũng có một phần lỗi. Lỗi quá vô tâm, lỗi quá ơ hờ, để không kịp nhìn thấu, để không kịp sẻ chia, để không kịp khai thông một tâm hồn đang chìm trong bế tắc tuyệt vọng.

    Tôi cũng từng trải qua những thời điểm trong đời mình như thế: Chán nản, bất lực, bất mãn. Và không dưới một lần tôi đã dại dột nghĩ “chết thực ra không đáng sợ bằng sống khổ”. Nhưng mọi thứ cũng chỉ dừng lại ở suy nghĩ đó. Vì khi nỗi buồn chán đi qua, khi tôi lại có người đỡ nâng, sẻ chia, kề cận, tôi lại thấy cuộc đời vẫn đẹp, lại hào hứng sống, lại ngập tràn yêu thương.

    Thật không khó để nhận ra khó khăn luôn chực chờ ta phía trước, trên mỗi chặng đường ta đi, qua mỗi thời gian ta trải. Không có ấm êm nào mãi mãi, sóng gió chắc chắn sẽ có lúc lướt qua đời mình. Nhưng chúng đến không phải để ở lại, không phải để quật ngã chúng ta. Mỗi khó khăn chỉ là thử thách để ta mạnh mẽ hơn, cứng cáp hơn, để chiến đấu, để sống, để làm người. Nỗi đau chỉ là tạm thời, ai chẳng có đôi lần thấy đời mình nhập nhoạng hoàng hôn. Nhưng hãy vững tin, đi qua đêm tối này, ngày mai bình minh sẽ đến.

    Và sống không chỉ vì mình, mà còn vì những người thương yêu mình, vì những người mình thương yêu. taxi tải thành hưng
     
  8. nmai3

    nmai3 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    1,138
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Người nói vì em không hạnh phúc, người nói em vì áp lực từ chuyện nọ chuyện kia, người nói có khi em bị trầm cảm do chịu nhiều dồn nén tâm lý trong thời kì thai nghén. Tất cả cũng chỉ là suy đoán của những người ở lại. Dòng thư cuối cùng em viết cho người thân chứa đầy mệt mỏi “Con mệt rồi. Cho con nằm nghỉ”. Đó là câu chuyện buồn của cô giáo trẻ ở Hải Dương gây xót xa trong dư luận những ngày vừa qua.

    Tầm tháng 9 năm ngoái, một thai phụ trẻ cũng 25 tuổi ở Nghệ An, vì mâu thuẫn vợ chồng đã ôm hai con mình nhảy sông tự vẫn. Một phút bế tắc, bốn mạng người ra đi, sự việc quá đau lòng gây nên một nỗi chấn động.

    Vẫn biết, nếu không quá khổ đau, nếu không cùng quẫn, nếu không bế tắc, hẳn chẳng ai lại chọn kết thúc đời mình, kết thúc cuộc sống của các con mình theo cách nghiệt ngã và đau đớn ấy. Nhưng lựa chọn này, dẫu cho có người coi là ích kỉ, có người coi là độc ác, thì xét cho cùng vẫn thương nhiều hơn trách.

    Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng. Mỗi ngày chúng ta đều phải cố vươn lên với bao nỗi lo toan giằng níu. Nào là nỗi lo cơm áo, nào là nỗi đau bệnh tật, nào là mâu thuẫn chồng vợ, nào là nỗi uất ức tủi hổ do người xung quanh mang đến. Bao nhiêu áp lực đè lên, nếu không có nơi để bấu víu, không có chỗ để tựa nương, một mình gồng gánh chắc rồi ai cũng sẽ mỏi mệt. Mệt rồi muốn nghỉ. Tưởng rằng chỉ cần một giấc ngủ thật dài thật sâu rồi sẽ qua nỗi đau. Đâu ngờ mình đi rồi, nỗi đau chồng chất lên tim những người ở lại.

    Thuở tôi còn nhỏ, tôi còn nhớ có chị ở trong làng. Chị xinh đẹp, con nhà gia giáo. Chị yêu một anh làng bên rồi có bầu. Người đàn ông chị không tiếc cả thân mình hiến dâng, khi biết chị mang thai liền phủi bay theo cách vô cùng khốn nạn “chắc gì đứa bé là con tôi”. Bố mẹ chị là giáo viên, vì không muốn người đời dè bỉu có con gái mất nết chửa hoang bèn ép chị bỏ thai. Vài chục năm trước, việc một cô gái không chồng mà chửa ở quê là tày đình ghê gớm lắm.

    Ai ở quê rồi sẽ biết, mọi chuyện dù hay dù dở đều lan nhanh không kém mạng xã hội bây giờ. Chuyện của chị dĩ nhiên không thể giấu. Chị, một cô gái mới lớn, đối diện với cú sốc quá lớn đầu đời: Người yêu bỏ rơi, gia đình dằn vặt, làng xóm dị nghị, trong khi đứa trẻ thì không ngừng lớn lên. Chị quyết định khăn gói bỏ nhà đi, để lại bức thư chỉ vỏn vẹn ba từ “Con xin lỗi”.

    Bố mẹ chị dù giận, khi thấy con bỏ nhà đi cũng cuống quýt đi tìm. Có cha mẹ nào mà không thương con, dù con mình khạo khờ, dại dột. Vậy mà tới tận 5 năm sau chị mới trở về, mặn mà xinh tươi, cùng với một cậu bé đẹp như tranh vẽ. Mẹ chị khóc ngất ngày gặp lại con. Làng xóm chạy đến, vừa tò mò, vừa là để biết chị bao năm qua sống ở đâu, sống như thế nào. Có người bà con ôm chị “mấy năm qua chắc con cơ cực lắm”. Chị mỉm cười, cười như thể chưa từng đi qua khổ đau “Khi cuộc đời chỉ cho con một trái chanh. Việc của con là tìm đường để bỏ vào nó chứ”

    Không lâu sau đó, chị lấy chồng. Đó là người đàn ông đã giúp chị đi qua những khó khăn khi chị một mình thân cô thế cô nơi xứ lạ với một đứa con còn đỏ hỏn. Lẽ đời, khi một người rời bỏ ta đi, là để có chỗ cho người khác đến. Không có nỗi đau nào là tột cùng. Không có ai là hoàn toàn cô đơn. Chuyện gì dù khó đến đâu cũng có cách giải quyết. Nếu chưa tìm ra cách thì vì đó chưa phải là cuối cùng.

    Có một thời điểm nào đó trong cuộc đời, chúng ta sẽ hỏi bản thân: Sao người ta sung sướng còn mình thì khổ thế? Sao người ta hạnh phúc còn mình thì bất hạnh? Sao ông trời lại đối xử bất công? Họ có gì hơn mình đâu mà họ toàn nhận về những may mắn? Và rồi nỗi đau khiến ta ngã quỵ không còn chút sức lực nào, chẳng nghĩ gì được nữa ngoài hai chữ: Buông xuôi.

    Khi nghe một ai đó tự kết thúc cuộc đời mình, dù bằng cách này hay cách khác tôi đều thấy buồn thương. Bởi tôi nghĩ chính là trong thời điểm người đó yếu đuối nhất đã không có người kịp đến, không có bàn tay nào kịp chìa ra, không có bờ vai nào tình nguyện gánh vác sớt chia nỗi khổ đau của họ. Bế tắc – đó thực sự là hai từ đáng sợ, nó khiến ta không thấy cả con đường đang đi trước mặt, không nhìn thấy gì ở tương lai, chỉ thấy nỗi đau hiện hữu bủa vây không cách gì thoát ra được.

    Khi cuộc đời chỉ cho ta một trái chanh. Có người nhắm mắt nuốt chua cay, có người miệt mài tìm mật, tìm đường pha vào cho dễ uống. Cũng có người không còn đủ sức lực, không còn đủ kiên nhẫn liền vứt trái chanh đi để mình chết khát. Sống hay chết, dĩ nhiên là lựa chọn của bản thân mỗi người. Nhưng khi một người cùng quẫn mà ra đi, người ở lại cũng có một phần lỗi. Lỗi quá vô tâm, lỗi quá ơ hờ, để không kịp nhìn thấu, để không kịp sẻ chia, để không kịp khai thông một tâm hồn đang chìm trong bế tắc tuyệt vọng.

    Tôi cũng từng trải qua những thời điểm trong đời mình như thế: Chán nản, bất lực, bất mãn. Và không dưới một lần tôi đã dại dột nghĩ “chết thực ra không đáng sợ bằng sống khổ”. Nhưng mọi thứ cũng chỉ dừng lại ở suy nghĩ đó. Vì khi nỗi buồn chán đi qua, khi tôi lại có người đỡ nâng, sẻ chia, kề cận, tôi lại thấy cuộc đời vẫn đẹp, lại hào hứng sống, lại ngập tràn yêu thương.

    Thật không khó để nhận ra khó khăn luôn chực chờ ta phía trước, trên mỗi chặng đường ta đi, qua mỗi thời gian ta trải. Không có ấm êm nào mãi mãi, sóng gió chắc chắn sẽ có lúc lướt qua đời mình. Nhưng chúng đến không phải để ở lại, không phải để quật ngã chúng ta. Mỗi khó khăn chỉ là thử thách để ta mạnh mẽ hơn, cứng cáp hơn, để chiến đấu, để sống, để làm người. Nỗi đau chỉ là tạm thời, ai chẳng có đôi lần thấy đời mình nhập nhoạng hoàng hôn. Nhưng hãy vững tin, đi qua đêm tối này, ngày mai bình minh sẽ đến.

    Và sống không chỉ vì mình, mà còn vì những người thương yêu mình, vì những người mình thương yêu. taxi tải thành hưng
     
  9. nmai3

    nmai3 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    1,138
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Người nói vì em không hạnh phúc, người nói em vì áp lực từ chuyện nọ chuyện kia, người nói có khi em bị trầm cảm do chịu nhiều dồn nén tâm lý trong thời kì thai nghén. Tất cả cũng chỉ là suy đoán của những người ở lại. Dòng thư cuối cùng em viết cho người thân chứa đầy mệt mỏi “Con mệt rồi. Cho con nằm nghỉ”. Đó là câu chuyện buồn của cô giáo trẻ ở Hải Dương gây xót xa trong dư luận những ngày vừa qua.

    Tầm tháng 9 năm ngoái, một thai phụ trẻ cũng 25 tuổi ở Nghệ An, vì mâu thuẫn vợ chồng đã ôm hai con mình nhảy sông tự vẫn. Một phút bế tắc, bốn mạng người ra đi, sự việc quá đau lòng gây nên một nỗi chấn động.

    Vẫn biết, nếu không quá khổ đau, nếu không cùng quẫn, nếu không bế tắc, hẳn chẳng ai lại chọn kết thúc đời mình, kết thúc cuộc sống của các con mình theo cách nghiệt ngã và đau đớn ấy. Nhưng lựa chọn này, dẫu cho có người coi là ích kỉ, có người coi là độc ác, thì xét cho cùng vẫn thương nhiều hơn trách.

    Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng. Mỗi ngày chúng ta đều phải cố vươn lên với bao nỗi lo toan giằng níu. Nào là nỗi lo cơm áo, nào là nỗi đau bệnh tật, nào là mâu thuẫn chồng vợ, nào là nỗi uất ức tủi hổ do người xung quanh mang đến. Bao nhiêu áp lực đè lên, nếu không có nơi để bấu víu, không có chỗ để tựa nương, một mình gồng gánh chắc rồi ai cũng sẽ mỏi mệt. Mệt rồi muốn nghỉ. Tưởng rằng chỉ cần một giấc ngủ thật dài thật sâu rồi sẽ qua nỗi đau. Đâu ngờ mình đi rồi, nỗi đau chồng chất lên tim những người ở lại.

    Thuở tôi còn nhỏ, tôi còn nhớ có chị ở trong làng. Chị xinh đẹp, con nhà gia giáo. Chị yêu một anh làng bên rồi có bầu. Người đàn ông chị không tiếc cả thân mình hiến dâng, khi biết chị mang thai liền phủi bay theo cách vô cùng khốn nạn “chắc gì đứa bé là con tôi”. Bố mẹ chị là giáo viên, vì không muốn người đời dè bỉu có con gái mất nết chửa hoang bèn ép chị bỏ thai. Vài chục năm trước, việc một cô gái không chồng mà chửa ở quê là tày đình ghê gớm lắm.

    Ai ở quê rồi sẽ biết, mọi chuyện dù hay dù dở đều lan nhanh không kém mạng xã hội bây giờ. Chuyện của chị dĩ nhiên không thể giấu. Chị, một cô gái mới lớn, đối diện với cú sốc quá lớn đầu đời: Người yêu bỏ rơi, gia đình dằn vặt, làng xóm dị nghị, trong khi đứa trẻ thì không ngừng lớn lên. Chị quyết định khăn gói bỏ nhà đi, để lại bức thư chỉ vỏn vẹn ba từ “Con xin lỗi”.

    Bố mẹ chị dù giận, khi thấy con bỏ nhà đi cũng cuống quýt đi tìm. Có cha mẹ nào mà không thương con, dù con mình khạo khờ, dại dột. Vậy mà tới tận 5 năm sau chị mới trở về, mặn mà xinh tươi, cùng với một cậu bé đẹp như tranh vẽ. Mẹ chị khóc ngất ngày gặp lại con. Làng xóm chạy đến, vừa tò mò, vừa là để biết chị bao năm qua sống ở đâu, sống như thế nào. Có người bà con ôm chị “mấy năm qua chắc con cơ cực lắm”. Chị mỉm cười, cười như thể chưa từng đi qua khổ đau “Khi cuộc đời chỉ cho con một trái chanh. Việc của con là tìm đường để bỏ vào nó chứ”

    Không lâu sau đó, chị lấy chồng. Đó là người đàn ông đã giúp chị đi qua những khó khăn khi chị một mình thân cô thế cô nơi xứ lạ với một đứa con còn đỏ hỏn. Lẽ đời, khi một người rời bỏ ta đi, là để có chỗ cho người khác đến. Không có nỗi đau nào là tột cùng. Không có ai là hoàn toàn cô đơn. Chuyện gì dù khó đến đâu cũng có cách giải quyết. Nếu chưa tìm ra cách thì vì đó chưa phải là cuối cùng.

    Có một thời điểm nào đó trong cuộc đời, chúng ta sẽ hỏi bản thân: Sao người ta sung sướng còn mình thì khổ thế? Sao người ta hạnh phúc còn mình thì bất hạnh? Sao ông trời lại đối xử bất công? Họ có gì hơn mình đâu mà họ toàn nhận về những may mắn? Và rồi nỗi đau khiến ta ngã quỵ không còn chút sức lực nào, chẳng nghĩ gì được nữa ngoài hai chữ: Buông xuôi.

    Khi nghe một ai đó tự kết thúc cuộc đời mình, dù bằng cách này hay cách khác tôi đều thấy buồn thương. Bởi tôi nghĩ chính là trong thời điểm người đó yếu đuối nhất đã không có người kịp đến, không có bàn tay nào kịp chìa ra, không có bờ vai nào tình nguyện gánh vác sớt chia nỗi khổ đau của họ. Bế tắc – đó thực sự là hai từ đáng sợ, nó khiến ta không thấy cả con đường đang đi trước mặt, không nhìn thấy gì ở tương lai, chỉ thấy nỗi đau hiện hữu bủa vây không cách gì thoát ra được.

    Khi cuộc đời chỉ cho ta một trái chanh. Có người nhắm mắt nuốt chua cay, có người miệt mài tìm mật, tìm đường pha vào cho dễ uống. Cũng có người không còn đủ sức lực, không còn đủ kiên nhẫn liền vứt trái chanh đi để mình chết khát. Sống hay chết, dĩ nhiên là lựa chọn của bản thân mỗi người. Nhưng khi một người cùng quẫn mà ra đi, người ở lại cũng có một phần lỗi. Lỗi quá vô tâm, lỗi quá ơ hờ, để không kịp nhìn thấu, để không kịp sẻ chia, để không kịp khai thông một tâm hồn đang chìm trong bế tắc tuyệt vọng.

    Tôi cũng từng trải qua những thời điểm trong đời mình như thế: Chán nản, bất lực, bất mãn. Và không dưới một lần tôi đã dại dột nghĩ “chết thực ra không đáng sợ bằng sống khổ”. Nhưng mọi thứ cũng chỉ dừng lại ở suy nghĩ đó. Vì khi nỗi buồn chán đi qua, khi tôi lại có người đỡ nâng, sẻ chia, kề cận, tôi lại thấy cuộc đời vẫn đẹp, lại hào hứng sống, lại ngập tràn yêu thương.

    Thật không khó để nhận ra khó khăn luôn chực chờ ta phía trước, trên mỗi chặng đường ta đi, qua mỗi thời gian ta trải. Không có ấm êm nào mãi mãi, sóng gió chắc chắn sẽ có lúc lướt qua đời mình. Nhưng chúng đến không phải để ở lại, không phải để quật ngã chúng ta. Mỗi khó khăn chỉ là thử thách để ta mạnh mẽ hơn, cứng cáp hơn, để chiến đấu, để sống, để làm người. Nỗi đau chỉ là tạm thời, ai chẳng có đôi lần thấy đời mình nhập nhoạng hoàng hôn. Nhưng hãy vững tin, đi qua đêm tối này, ngày mai bình minh sẽ đến.

    Và sống không chỉ vì mình, mà còn vì những người thương yêu mình, vì những người mình thương yêu. taxi tải thành hưng
     
  10. nmai3

    nmai3 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    1,138
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Người nói vì em không hạnh phúc, người nói em vì áp lực từ chuyện nọ chuyện kia, người nói có khi em bị trầm cảm do chịu nhiều dồn nén tâm lý trong thời kì thai nghén. Tất cả cũng chỉ là suy đoán của những người ở lại. Dòng thư cuối cùng em viết cho người thân chứa đầy mệt mỏi “Con mệt rồi. Cho con nằm nghỉ”. Đó là câu chuyện buồn của cô giáo trẻ ở Hải Dương gây xót xa trong dư luận những ngày vừa qua.

    Tầm tháng 9 năm ngoái, một thai phụ trẻ cũng 25 tuổi ở Nghệ An, vì mâu thuẫn vợ chồng đã ôm hai con mình nhảy sông tự vẫn. Một phút bế tắc, bốn mạng người ra đi, sự việc quá đau lòng gây nên một nỗi chấn động.

    Vẫn biết, nếu không quá khổ đau, nếu không cùng quẫn, nếu không bế tắc, hẳn chẳng ai lại chọn kết thúc đời mình, kết thúc cuộc sống của các con mình theo cách nghiệt ngã và đau đớn ấy. Nhưng lựa chọn này, dẫu cho có người coi là ích kỉ, có người coi là độc ác, thì xét cho cùng vẫn thương nhiều hơn trách.

    Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng. Mỗi ngày chúng ta đều phải cố vươn lên với bao nỗi lo toan giằng níu. Nào là nỗi lo cơm áo, nào là nỗi đau bệnh tật, nào là mâu thuẫn chồng vợ, nào là nỗi uất ức tủi hổ do người xung quanh mang đến. Bao nhiêu áp lực đè lên, nếu không có nơi để bấu víu, không có chỗ để tựa nương, một mình gồng gánh chắc rồi ai cũng sẽ mỏi mệt. Mệt rồi muốn nghỉ. Tưởng rằng chỉ cần một giấc ngủ thật dài thật sâu rồi sẽ qua nỗi đau. Đâu ngờ mình đi rồi, nỗi đau chồng chất lên tim những người ở lại.

    Thuở tôi còn nhỏ, tôi còn nhớ có chị ở trong làng. Chị xinh đẹp, con nhà gia giáo. Chị yêu một anh làng bên rồi có bầu. Người đàn ông chị không tiếc cả thân mình hiến dâng, khi biết chị mang thai liền phủi bay theo cách vô cùng khốn nạn “chắc gì đứa bé là con tôi”. Bố mẹ chị là giáo viên, vì không muốn người đời dè bỉu có con gái mất nết chửa hoang bèn ép chị bỏ thai. Vài chục năm trước, việc một cô gái không chồng mà chửa ở quê là tày đình ghê gớm lắm.

    Ai ở quê rồi sẽ biết, mọi chuyện dù hay dù dở đều lan nhanh không kém mạng xã hội bây giờ. Chuyện của chị dĩ nhiên không thể giấu. Chị, một cô gái mới lớn, đối diện với cú sốc quá lớn đầu đời: Người yêu bỏ rơi, gia đình dằn vặt, làng xóm dị nghị, trong khi đứa trẻ thì không ngừng lớn lên. Chị quyết định khăn gói bỏ nhà đi, để lại bức thư chỉ vỏn vẹn ba từ “Con xin lỗi”.

    Bố mẹ chị dù giận, khi thấy con bỏ nhà đi cũng cuống quýt đi tìm. Có cha mẹ nào mà không thương con, dù con mình khạo khờ, dại dột. Vậy mà tới tận 5 năm sau chị mới trở về, mặn mà xinh tươi, cùng với một cậu bé đẹp như tranh vẽ. Mẹ chị khóc ngất ngày gặp lại con. Làng xóm chạy đến, vừa tò mò, vừa là để biết chị bao năm qua sống ở đâu, sống như thế nào. Có người bà con ôm chị “mấy năm qua chắc con cơ cực lắm”. Chị mỉm cười, cười như thể chưa từng đi qua khổ đau “Khi cuộc đời chỉ cho con một trái chanh. Việc của con là tìm đường để bỏ vào nó chứ”

    Không lâu sau đó, chị lấy chồng. Đó là người đàn ông đã giúp chị đi qua những khó khăn khi chị một mình thân cô thế cô nơi xứ lạ với một đứa con còn đỏ hỏn. Lẽ đời, khi một người rời bỏ ta đi, là để có chỗ cho người khác đến. Không có nỗi đau nào là tột cùng. Không có ai là hoàn toàn cô đơn. Chuyện gì dù khó đến đâu cũng có cách giải quyết. Nếu chưa tìm ra cách thì vì đó chưa phải là cuối cùng.

    Có một thời điểm nào đó trong cuộc đời, chúng ta sẽ hỏi bản thân: Sao người ta sung sướng còn mình thì khổ thế? Sao người ta hạnh phúc còn mình thì bất hạnh? Sao ông trời lại đối xử bất công? Họ có gì hơn mình đâu mà họ toàn nhận về những may mắn? Và rồi nỗi đau khiến ta ngã quỵ không còn chút sức lực nào, chẳng nghĩ gì được nữa ngoài hai chữ: Buông xuôi.

    Khi nghe một ai đó tự kết thúc cuộc đời mình, dù bằng cách này hay cách khác tôi đều thấy buồn thương. Bởi tôi nghĩ chính là trong thời điểm người đó yếu đuối nhất đã không có người kịp đến, không có bàn tay nào kịp chìa ra, không có bờ vai nào tình nguyện gánh vác sớt chia nỗi khổ đau của họ. Bế tắc – đó thực sự là hai từ đáng sợ, nó khiến ta không thấy cả con đường đang đi trước mặt, không nhìn thấy gì ở tương lai, chỉ thấy nỗi đau hiện hữu bủa vây không cách gì thoát ra được.

    Khi cuộc đời chỉ cho ta một trái chanh. Có người nhắm mắt nuốt chua cay, có người miệt mài tìm mật, tìm đường pha vào cho dễ uống. Cũng có người không còn đủ sức lực, không còn đủ kiên nhẫn liền vứt trái chanh đi để mình chết khát. Sống hay chết, dĩ nhiên là lựa chọn của bản thân mỗi người. Nhưng khi một người cùng quẫn mà ra đi, người ở lại cũng có một phần lỗi. Lỗi quá vô tâm, lỗi quá ơ hờ, để không kịp nhìn thấu, để không kịp sẻ chia, để không kịp khai thông một tâm hồn đang chìm trong bế tắc tuyệt vọng.

    Tôi cũng từng trải qua những thời điểm trong đời mình như thế: Chán nản, bất lực, bất mãn. Và không dưới một lần tôi đã dại dột nghĩ “chết thực ra không đáng sợ bằng sống khổ”. Nhưng mọi thứ cũng chỉ dừng lại ở suy nghĩ đó. Vì khi nỗi buồn chán đi qua, khi tôi lại có người đỡ nâng, sẻ chia, kề cận, tôi lại thấy cuộc đời vẫn đẹp, lại hào hứng sống, lại ngập tràn yêu thương.

    Thật không khó để nhận ra khó khăn luôn chực chờ ta phía trước, trên mỗi chặng đường ta đi, qua mỗi thời gian ta trải. Không có ấm êm nào mãi mãi, sóng gió chắc chắn sẽ có lúc lướt qua đời mình. Nhưng chúng đến không phải để ở lại, không phải để quật ngã chúng ta. Mỗi khó khăn chỉ là thử thách để ta mạnh mẽ hơn, cứng cáp hơn, để chiến đấu, để sống, để làm người. Nỗi đau chỉ là tạm thời, ai chẳng có đôi lần thấy đời mình nhập nhoạng hoàng hôn. Nhưng hãy vững tin, đi qua đêm tối này, ngày mai bình minh sẽ đến.

    Và sống không chỉ vì mình, mà còn vì những người thương yêu mình, vì những người mình thương yêu. taxi tải thành hưng
     
  11. nmai3

    nmai3 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    1,138
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Người nói vì em không hạnh phúc, người nói em vì áp lực từ chuyện nọ chuyện kia, người nói có khi em bị trầm cảm do chịu nhiều dồn nén tâm lý trong thời kì thai nghén. Tất cả cũng chỉ là suy đoán của những người ở lại. Dòng thư cuối cùng em viết cho người thân chứa đầy mệt mỏi “Con mệt rồi. Cho con nằm nghỉ”. Đó là câu chuyện buồn của cô giáo trẻ ở Hải Dương gây xót xa trong dư luận những ngày vừa qua.

    Tầm tháng 9 năm ngoái, một thai phụ trẻ cũng 25 tuổi ở Nghệ An, vì mâu thuẫn vợ chồng đã ôm hai con mình nhảy sông tự vẫn. Một phút bế tắc, bốn mạng người ra đi, sự việc quá đau lòng gây nên một nỗi chấn động.

    Vẫn biết, nếu không quá khổ đau, nếu không cùng quẫn, nếu không bế tắc, hẳn chẳng ai lại chọn kết thúc đời mình, kết thúc cuộc sống của các con mình theo cách nghiệt ngã và đau đớn ấy. Nhưng lựa chọn này, dẫu cho có người coi là ích kỉ, có người coi là độc ác, thì xét cho cùng vẫn thương nhiều hơn trách.

    Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng. Mỗi ngày chúng ta đều phải cố vươn lên với bao nỗi lo toan giằng níu. Nào là nỗi lo cơm áo, nào là nỗi đau bệnh tật, nào là mâu thuẫn chồng vợ, nào là nỗi uất ức tủi hổ do người xung quanh mang đến. Bao nhiêu áp lực đè lên, nếu không có nơi để bấu víu, không có chỗ để tựa nương, một mình gồng gánh chắc rồi ai cũng sẽ mỏi mệt. Mệt rồi muốn nghỉ. Tưởng rằng chỉ cần một giấc ngủ thật dài thật sâu rồi sẽ qua nỗi đau. Đâu ngờ mình đi rồi, nỗi đau chồng chất lên tim những người ở lại.

    Thuở tôi còn nhỏ, tôi còn nhớ có chị ở trong làng. Chị xinh đẹp, con nhà gia giáo. Chị yêu một anh làng bên rồi có bầu. Người đàn ông chị không tiếc cả thân mình hiến dâng, khi biết chị mang thai liền phủi bay theo cách vô cùng khốn nạn “chắc gì đứa bé là con tôi”. Bố mẹ chị là giáo viên, vì không muốn người đời dè bỉu có con gái mất nết chửa hoang bèn ép chị bỏ thai. Vài chục năm trước, việc một cô gái không chồng mà chửa ở quê là tày đình ghê gớm lắm.

    Ai ở quê rồi sẽ biết, mọi chuyện dù hay dù dở đều lan nhanh không kém mạng xã hội bây giờ. Chuyện của chị dĩ nhiên không thể giấu. Chị, một cô gái mới lớn, đối diện với cú sốc quá lớn đầu đời: Người yêu bỏ rơi, gia đình dằn vặt, làng xóm dị nghị, trong khi đứa trẻ thì không ngừng lớn lên. Chị quyết định khăn gói bỏ nhà đi, để lại bức thư chỉ vỏn vẹn ba từ “Con xin lỗi”.

    Bố mẹ chị dù giận, khi thấy con bỏ nhà đi cũng cuống quýt đi tìm. Có cha mẹ nào mà không thương con, dù con mình khạo khờ, dại dột. Vậy mà tới tận 5 năm sau chị mới trở về, mặn mà xinh tươi, cùng với một cậu bé đẹp như tranh vẽ. Mẹ chị khóc ngất ngày gặp lại con. Làng xóm chạy đến, vừa tò mò, vừa là để biết chị bao năm qua sống ở đâu, sống như thế nào. Có người bà con ôm chị “mấy năm qua chắc con cơ cực lắm”. Chị mỉm cười, cười như thể chưa từng đi qua khổ đau “Khi cuộc đời chỉ cho con một trái chanh. Việc của con là tìm đường để bỏ vào nó chứ”

    Không lâu sau đó, chị lấy chồng. Đó là người đàn ông đã giúp chị đi qua những khó khăn khi chị một mình thân cô thế cô nơi xứ lạ với một đứa con còn đỏ hỏn. Lẽ đời, khi một người rời bỏ ta đi, là để có chỗ cho người khác đến. Không có nỗi đau nào là tột cùng. Không có ai là hoàn toàn cô đơn. Chuyện gì dù khó đến đâu cũng có cách giải quyết. Nếu chưa tìm ra cách thì vì đó chưa phải là cuối cùng.

    Có một thời điểm nào đó trong cuộc đời, chúng ta sẽ hỏi bản thân: Sao người ta sung sướng còn mình thì khổ thế? Sao người ta hạnh phúc còn mình thì bất hạnh? Sao ông trời lại đối xử bất công? Họ có gì hơn mình đâu mà họ toàn nhận về những may mắn? Và rồi nỗi đau khiến ta ngã quỵ không còn chút sức lực nào, chẳng nghĩ gì được nữa ngoài hai chữ: Buông xuôi.

    Khi nghe một ai đó tự kết thúc cuộc đời mình, dù bằng cách này hay cách khác tôi đều thấy buồn thương. Bởi tôi nghĩ chính là trong thời điểm người đó yếu đuối nhất đã không có người kịp đến, không có bàn tay nào kịp chìa ra, không có bờ vai nào tình nguyện gánh vác sớt chia nỗi khổ đau của họ. Bế tắc – đó thực sự là hai từ đáng sợ, nó khiến ta không thấy cả con đường đang đi trước mặt, không nhìn thấy gì ở tương lai, chỉ thấy nỗi đau hiện hữu bủa vây không cách gì thoát ra được.

    Khi cuộc đời chỉ cho ta một trái chanh. Có người nhắm mắt nuốt chua cay, có người miệt mài tìm mật, tìm đường pha vào cho dễ uống. Cũng có người không còn đủ sức lực, không còn đủ kiên nhẫn liền vứt trái chanh đi để mình chết khát. Sống hay chết, dĩ nhiên là lựa chọn của bản thân mỗi người. Nhưng khi một người cùng quẫn mà ra đi, người ở lại cũng có một phần lỗi. Lỗi quá vô tâm, lỗi quá ơ hờ, để không kịp nhìn thấu, để không kịp sẻ chia, để không kịp khai thông một tâm hồn đang chìm trong bế tắc tuyệt vọng.

    Tôi cũng từng trải qua những thời điểm trong đời mình như thế: Chán nản, bất lực, bất mãn. Và không dưới một lần tôi đã dại dột nghĩ “chết thực ra không đáng sợ bằng sống khổ”. Nhưng mọi thứ cũng chỉ dừng lại ở suy nghĩ đó. Vì khi nỗi buồn chán đi qua, khi tôi lại có người đỡ nâng, sẻ chia, kề cận, tôi lại thấy cuộc đời vẫn đẹp, lại hào hứng sống, lại ngập tràn yêu thương.

    Thật không khó để nhận ra khó khăn luôn chực chờ ta phía trước, trên mỗi chặng đường ta đi, qua mỗi thời gian ta trải. Không có ấm êm nào mãi mãi, sóng gió chắc chắn sẽ có lúc lướt qua đời mình. Nhưng chúng đến không phải để ở lại, không phải để quật ngã chúng ta. Mỗi khó khăn chỉ là thử thách để ta mạnh mẽ hơn, cứng cáp hơn, để chiến đấu, để sống, để làm người. Nỗi đau chỉ là tạm thời, ai chẳng có đôi lần thấy đời mình nhập nhoạng hoàng hôn. Nhưng hãy vững tin, đi qua đêm tối này, ngày mai bình minh sẽ đến.

    Và sống không chỉ vì mình, mà còn vì những người thương yêu mình, vì những người mình thương yêu. taxi tải thành hưng
     
  12. nmai3

    nmai3 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    1,138
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Tôi 31 tuổi, ngoại hình khá, công việc tốt, mặt mũi dễ nhìn theo mọi người đánh giá. Tôi chia sẻ những điều đó mong mọi người đừng nghĩ tôi chắc không biết chải chuốt nên chồng không ngó tới. Chồng tôi 40 tuổi (38 tuổi anh lấy tôi), chúng tôi cưới được 3 năm, hẹn hò và tìm hiểu một năm trước khi cưới. Có lẽ do có thai trước đã đẩy chúng tôi đến với nhau, anh có tình cảm và tán tôi trước, rồi con trai tôi ra đời. Cháu khá kháu khỉnh, được 2 bên nội ngoại yêu quý, tôi cũng được mọi người quý, công việc kinh doanh riêng phất lên theo số năm tôi sống với chồng. Kinh tế hai vợ chồng khá vững.

    Anh ấy là một người cha, người chồng có trách nhiệm, rất thương con. Có điều anh ích kỷ và gia trưởng, hay nạt nộ to tiếng. Anh khá rõ ràng nên tiền bạc chúng tôi không hề chung đụng gì của nhau. Nếu chỉ có như vậy chắc hẳn tôi không có gì để xin tư vấn. Từ sau khi sinh bé, chúng tôi mất lực hấp dẫn về nhau nhiều (tính cách chúng tôi trái nhau hoàn toàn, thường gây gổ những điều vụn vặt trong cuộc sống thường ngày) nên đời sống tình dục vô cùng nhàm chán, một năm chắc chưa quá 10 lần. Từ lúc cưới đến giờ tầm 20-30 lần dù anh không bị yếu sinh lý. Tôi nhiều lần khao khát được chồng yêu chiều. dịch vụ chuyển nhà trọn gói

    Anh rất thích được người khác chiều trong vấn đề chăn gối, hưởng thụ nhiều hơn so với việc chủ động. Nhiều lần như thế tôi bất mãn và đâm ra chán, cộng với mâu thuẫn hàng ngày nhỏ nhặt nên tình cảm tôi dành cho anh phai nhạt khá nhiều, hầu như anh chẳng còn chút gì để hấp dẫn tôi nữa. Tôi cảm thấy anh cũng vậy, anh bảo chắc già rồi. 40 tuổi, tôi nghĩ ắt còn sung mãn nhưng thấy anh chẳng có dấu hiệu gì muốn vợ. Mối quan hệ ngoài luồng tôi nghĩ anh không có vì anh ít giao du, ít tiếp xúc với mọi người. Nhiều đêm, cũng như bao phụ nữ khác, tôi khao khát thèm được ôm, vuốt ve, chia sẻ và cả chuyện chăn gối nữa. Chồng chỉ cầm điện thoại đến khuya rồi mạnh ai nấy ngủ. Nhiều đêm tôi phải tự xử một mình, tôi đã suy nghĩ chuyện ngoài luồng rồi lại không dám.

    Tôi có nên ly dị chồng không? Ly dị cũng chẳng có lý do gì chính đáng vì ngoài đời bao người khổ, khó khăn hơn tôi, hơn nữa giờ con cái có đủ cha mẹ vẫn hơn. Anh đòi sinh thêm con nhưng với tình trạng như này tôi sinh thêm có khổ nữa không? Tương lai tôi sẽ như thế nào? Tôi có nên nói rõ với chồng nếu tình hình này không cải thiện thì sẽ chia tay không, chồng tôi tính sĩ diện cao lắm. Mong mọi người giúp đỡ tôi. taxi tải thành hưng
     
  13. phuong7

    phuong7 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,417
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Top 5 dịch vụ chuyển nhà bắc ninh – uy tín nhất tại Tp Bắc Ninh
    Bạn cần chuyển nhà, chuyển văn phòng, kho xưởng, cơ quan, hay công sở thì hãy liên hệ các đơn vị, mà chúng tôi đã liệt kê danh sách ở dưới.
    [​IMG]
    chuyển nhà thành hưng​
    Top 5 dịch vụ chuyển nhà bắc ninh – uy tín nhất tại Tp Bắc Ninh
    Bạn cần chuyển nhà, chuyển văn phòng, kho xưởng, cơ quan, hay công sở thì hãy liên hệ các đơn vị, mà chúng tôi đã liệt kê danh sách ở dưới, đều là đơn vị chuyển nhà, văn phòng, đóng gói và bọc lót tốt nhất làm rất cẩn thận, và được sử dụng nhiều nhất
    [​IMG]

    ( 1 ) CÔNG TY TNHH CHUYỂN NHÀ THÀNH HƯNG SỐ 1​
    Là đơn vị chuyển nhà văn phòng tại bắc ninh, phục vụ tốt nhất
    Văn Phòng đại diện: 19 Đường Ngọc Hận Công Chúa​

    ( 2 ) CÔNG TY TNHH CHUYỂN NHÀ BẮC NINH
    Công ty chuyên vận chuyển lăp đặt các đồ đạc cho khối cơ quan tỉnh ủy bắc ninh
    Có địa chỉ tại: 09 Ngô Sĩ Liên – Phường Kinh Bắc – TP. Bắc Ninh

    ( 3 ) CÔNG TY TNHH CƯỜNG THỊNH BẮC NINH
    Chuyên cung cấp các dịch vụ cho nhà dân, vói sự nhiệt tình công nhân đã làm cho khách hàng hài lòng
    Có địa chỉ: số 11 hoàng hoa tháng, võ cường, TP Bắc Ninh

    ( 4 ) CÔNG TY TNHH DỊCH VỤ HOÀN MỸ BẮC NINH
    Công ty hoàn mỹ bắc ninh, đơn vị này cũng nổi tiếng chuyển nhà nhanh gọn nhất
    Có văn phòng công ty ở: 16 văn cao, võ cường tp. Bắc ninh
    ( 5 ) CÔNG TY VẬN TẢI QUANG THẮNG Là một trong năm công ty có những đội ngủ hùng hậu nhất ở bắc ninh
    Đại Chỉ: %9 Phố Vũ Đại Phúc Bắc Ninh​
     
  14. phuong7

    phuong7 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,417
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Top 5 dịch vụ chuyển nhà bắc ninh – uy tín nhất tại Tp Bắc Ninh
    Bạn cần chuyển nhà, chuyển văn phòng, kho xưởng, cơ quan, hay công sở thì hãy liên hệ các đơn vị, mà chúng tôi đã liệt kê danh sách ở dưới.
    [​IMG]
    chuyển nhà thành hưng​
    Top 5 dịch vụ chuyển nhà bắc ninh – uy tín nhất tại Tp Bắc Ninh
    Bạn cần chuyển nhà, chuyển văn phòng, kho xưởng, cơ quan, hay công sở thì hãy liên hệ các đơn vị, mà chúng tôi đã liệt kê danh sách ở dưới, đều là đơn vị chuyển nhà, văn phòng, đóng gói và bọc lót tốt nhất làm rất cẩn thận, và được sử dụng nhiều nhất
    [​IMG]

    ( 1 ) CÔNG TY TNHH CHUYỂN NHÀ THÀNH HƯNG SỐ 1​
    Là đơn vị chuyển nhà văn phòng tại bắc ninh, phục vụ tốt nhất
    Văn Phòng đại diện: 19 Đường Ngọc Hận Công Chúa​

    ( 2 ) CÔNG TY TNHH CHUYỂN NHÀ BẮC NINH
    Công ty chuyên vận chuyển lăp đặt các đồ đạc cho khối cơ quan tỉnh ủy bắc ninh
    Có địa chỉ tại: 09 Ngô Sĩ Liên – Phường Kinh Bắc – TP. Bắc Ninh

    ( 3 ) CÔNG TY TNHH CƯỜNG THỊNH BẮC NINH
    Chuyên cung cấp các dịch vụ cho nhà dân, vói sự nhiệt tình công nhân đã làm cho khách hàng hài lòng
    Có địa chỉ: số 11 hoàng hoa tháng, võ cường, TP Bắc Ninh

    ( 4 ) CÔNG TY TNHH DỊCH VỤ HOÀN MỸ BẮC NINH
    Công ty hoàn mỹ bắc ninh, đơn vị này cũng nổi tiếng chuyển nhà nhanh gọn nhất
    Có văn phòng công ty ở: 16 văn cao, võ cường tp. Bắc ninh
    ( 5 ) CÔNG TY VẬN TẢI QUANG THẮNG Là một trong năm công ty có những đội ngủ hùng hậu nhất ở bắc ninh
    Đại Chỉ: %9 Phố Vũ Đại Phúc Bắc Ninh​
     
  15. phuong7

    phuong7 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,417
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Cô ấy mang nét đẹp chân phương, trẻ trung, má phúng phính, tóc đen, da mịn và môi đỏ. Nhìn như búp bê vậy. Tôi ngạc nhiên tại sao một cô gái trẻ, xinh đẹp như vậy lại vào trại nên vừa phỏng vấn tôi vừa liếc nhìn Quỳnh.

    Cô ấy lảng tránh ánh mắt của tôi, sau đó dứt khoát trả lời “Cháu không có gì để nói với cô cả” khi tôi tỷ tê hỏi chuyện. Cô gái trẻ thậm chí quắc mắt, tỏ ý tức giận khi tôi nhắc đến gia đình. Phải mất thời gian dài tâm sự, Quỳnh mới chịu kể về cuộc đời mình.

    Quỳnh vốn có một gia đình rất hạnh phúc, khá giả cho đến khi bố qua đời. Mẹ cô ấy sau đó yêu người đàn ông trẻ tuổi rồi đưa người này về nhà sống. Không chỉ lấy hết đồ đạc, nhà cửa, người đàn ông còn nhiều lần sàm sỡ, cưỡng hiếp và đe dọa Quỳnh không được nói với ai. Ông này cũng tạo dựng nhiều tin đồn rằng Quỳnh hư hỏng, đi theo trai.

    Người mẹ hoàn toàn tin tưởng chồng trẻ. Nhiều lần con gái hé lời, bà ấy mắng té tát, và kết cục Quỳnh bị cưỡng hiếp trong một thời gian dài. Đến khi có bầu, Quỳnh chém bố dượng và bỏ ra khỏi nhà. Trên đường bỏ trốn, cô ấy gặp hai kẻ buôn người, bị bán vào động mại dâm và bi kịch cuộc đời tiếp tục diễn ra từ đây. Khi đó, Quỳnh chỉ mới 15 tuổi.

    [​IMG]


    - Khi chị đưa cuộc đời Quỳnh lên phim, cô ấy phản ứng như thế nào?

    - Đầu tiên cô ấy không đồng ý, cũng không cho tôi dùng tên Quỳnh. Tôi phải hứa hẹn sẽ giấu kín mọi thông tin thì mới thuyết phục được cô ấy. Hiện tại, đã ngoài 30 tuổi nhưng Quỳnh vẫn trẻ con, khi xem phim, cô ấy nhận xét phim chưa thật như cô ấy tưởng tượng, bài trí phòng không giống, rồi “hồi ấy con có mặc đồ thế này đâu”, “Chị Lan nhiều lúc tình cảm lắm”…

    Quỳnh không đủ khả năng để phản biện sâu vào tình tiết mà chỉ nói về những gì cô ấy nhìn thấy. Chồng của cô ấy cũng xem nhưng không hiểu nhiều về nội dung, và không biết đó là cuộc đời của vợ (chồng của Quỳnh búp bê là người Trung Quốc - PV).

    - Khi lên sóng, phim vấp phải chỉ trích bởi có nhiều cảnh bạo lực, thậm chí mới đây bị tạm dừng phát sóng. Nhiều khán giả cho rằng nội dung "Quỳnh búp bê" có tác hại với một số đối tượng khán giả, chị đã lường trước được kịch bản này?

    - Có rất nhiều luồng ý kiến, đại đa số cho rằng phim nhiều cảnh bạo lực, số khác thì nhận xét nội dung lỗi thời, không phù hợp với thực tế hiện tại. Ở đây, bố mẹ có một phần trách nhiệm, nếu không muốn con xem thì hãy giảng giải, giải thích.

    Quan điểm của tôi là nhìn càng gần sự thật càng tốt, chỉ như vậy mới hiểu chân tơ kẽ tóc và rút ra kinh nghiệm. Ví dụ nếu muốn nhìn vào tệ nạn mại dâm để hiểu tác hại thì hãy nhìn trực diện, miễn sao ở chừng mực chấp nhận được, tức không có cảnh lõa lồ hay quá phản cảm trên phim.

    Phim có thể ảnh hưởng đôi chút tới những khán giả quá nhỏ hoặc sinh sống tại vùng quê nhưng tôi nghĩ cách xây dựng tình tiết là cần thiết bởi cuộc đời rồi cũng đưa chúng ta đến với những thứ ta không hề mong muốn.

    [​IMG]

    Xã hội hiện giờ, rất nhiều giá trị bị đảo lộn, rất nhiều cạm bẫy giăng ra cho trẻ em mà bố mẹ không thể lường trước. Do đó, nếu mình cứ né, không nói hoặc nói không tới thì rất nhiều thứ mà trẻ con không hiểu được bản chất. dịch vụ chuyển nhà trọn gói

    - Với một biên kịch, để câu chuyện đời hơn và thật hơn, thì ngoài ngồi nghe kể chuyện từ một người sa ngã còn cần sự xâm nhập thực tế. Với "Quỳnh búp bê", có hay không sự xâm nhập thực tế của chị?

    - Có những người để khai thác đề tài này đã phải vào vai gái mại dâm hoặc tú bà, tôi không có điều kiện làm việc đó. Tuy nhiên, trí tưởng tượng của tôi tốt và lời kể của Quỳnh cũng rất chân thực, chi tiết, không hề giấu giếm khiến tôi lập tức hình dung. taxi tải thành hưng

    Ở chương trình Người xây tổ ấm, các đồng nghiệp khi đi triệt phá động mại dâm trong một thời gian dài cũng quay hình. Đây là những tư liệu quan trọng giúp tôi khai thác đề tài.

    Tất nhiên, phim chưa hoàn hảo 100%, có những nhân vật tôi thấy không đúng lắm với lời kể của Quỳnh. Nhưng tựu trung, phim đã nói được phần nào của thế giới ngầm mà chúng ta tò mò.
     
  16. long63450

    long63450 thành viên

    Tham gia ngày:
    17/8/18
    Bài viết:
    657
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng hững năm gần đây, nhiều người Việt ở nước ngoài mang tiếng xấu là ứng xử chưa văn minh dù sống lâu tại các nước tiên tiến. Với tư cách là người đã sống khoảng 8 năm ở Nhật, trong đó có nhiều năm làm bán thời gian trong vai trò thông dịch viên cho các nghiệp đoàn, công ty có sử dụng lao động người Việt, cùng luật sư người Nhật hỗ trợ pháp lý cho những người Việt bị tạm giam, tạm giữ ở nước này, tôi xin được thử bàn về nguyên nhân gây tình trạng này:

    [​IMG]


    Dịch giả Nguyễn Quốc Vương. Ảnh: NQV.

    Thứ nhất, phần lớn người Việt ra nước ngoài khi đã tốt nghiệp trường trung học phổ thông hay đại học. Sau 18-20 năm sống ở một đất nước đang phát triển, những thói quen sinh hoạt, giá trị quan... đã được hình thành khá vững chắc. Những điều đó có thể phù hợp hoặc "không vấn đề gì" khi ở Việt Nam nhưng khi ở nước ngoài thì có thể gây ra những rắc rối hoặc vi phạm pháp luật. taxi tải thành hưng

    Ví dụ ở Việt Nam, chuyện mang cần ra câu cá ở một con sông hay vùng biển nào đó là bình thường nhưng ở Nhật, muốn làm vậy có khi phải xin phép và nộp phí (dù nhỏ) cho nghiệp đoàn ngư nghiệp địa phương vì họ quản lý, thả cá giống ra tự nhiên. Ngoài ra muốn đánh bắt cá còn phải chọn đúng thời điểm (mùa), đúng phương pháp. Truyền thông Nhật từng đưa tin cảnh sát ở Tokyo đã bắt giữ hai người Việt vì đánh bắt cá trên sông bằng lưới có kích cỡ không phù hợp.

    Một ví dụ nữa là người Việt có thói quen mở đài, loa to, hát karaoke vang đến tận nhà hàng xóm hoặc khu phố. Ở Việt Nam có thể có người khó chịu nhưng về cơ bản người ta thông cảm và chấp nhận nhưng ở Nhật như thế là đủ để cảnh sát tới làm việc nhắc nhở, ghi biên bản, thậm chí xử phạt.

    Thứ hai, người Việt khi ra nước ngoài hay có xu hướng sống co cụm với nhau tạo ra một cộng đồng giống như một ngôi làng nhỏ. Khi xa quê hương, sự thiếu thốn tình cảm đã làm cho sự đồng cảm giữa những con người chung nguồn gốc, ngôn ngữ, văn hóa trở nên rất mạnh mẽ. Chính vì vậy người Việt dễ làm quen, kết thân và có xu hướng sống gần nhau để giao lưu, san sẻ.

    Họ có thể thuê cùng một khu nhà, sống trong cùng một khu phố hoặc ở trọ trong một phạm vi địa lý nhỏ hẹp. Họ tạo ra một cộng đồng người Việt gắn kết với nhau thường xuyên, ở nhiều phương diện. Ưu điểm của lối sống này là mọi người có thể giao lưu, thắt chặt tình cảm và giúp đỡ lẫn nhau. Tuy nhiên hê lụy của nó cũng rất nhiều. Từ quan tâm tới "soi mói đời tư", "nói xấu sau lưng"... chỉ cách nhau gang tấc. Kết quả là khi sống quần tụ bên nhau, người Việt ít có cơ hội giao lưu, tiếp xúc, thâm nhập sâu vào đời sống của người dân bản xứ. Những người không biết tiếng bản xứ vẫn có thể sống ổn vì có sự giúp đỡ của những người có năng lực giao tiếp với người dân ở đây.

    Những cộng đồng kiểu này cũng tạo ra môi trường cho những thói quen sinh hoạt, tư duy tiêu cực, không phù hợp tiếp tục bám rễ, phát triển. Có nhiều khi, chuyện xả rác bừa bãi, làm ồn khi nhậu nhẹt, hát karaoke ầm ĩ, hay tệ hơn là đi bắt chim thú hoang về thịt ăn, trốn vé tàu...cũng nảy sinh trong những lần tụ tập hay xuất phát từ môi trường "làng xã" như thế.

    Thứ ba, nhiều người Việt không có sự chuẩn bị tốt khi ra sống ở nước ngoài và khả năng thích nghi kém.

    Ông Phạm Duy Toàn, nguyên Vụ trưởng Vụ Cuba Mỹ Latinh của Ban Đối ngoại Trung ương Đảng, từng sống 14 năm ở nước ngoài, cũng băn khoăn vì sao nhiều người Việt sống ở các nước tiên tiến nhưng vẫn ứng xử thiếu văn minh. "Nguyên nhân có lẽ một phần từ yếu tố lịch sử, bị áp bức hàng nghìn năm khiến chúng ta luôn cảm thấy ấm ức, đè nén, từ đó nảy sinh ý thức phản kháng để tồn tại. Muốn thay đổi cần phải dựa trên cơ sở phát triển kinh tế, nâng cao hiểu biết, văn hóa".

    Năng lực ngoại ngữ yếu là một trở ngại. Không rõ ở các cộng đồng khác thế nào nhưng riêng ở Nhật thì tôi thấy tỉ lệ người Việt có thể giao tiếp được bằng tiếng bản địa với người Nhật chỉ chiếm phần vô cùng nhỏ bé. Nhiều du học sinh sang học bằng tiếng Anh và vì thế họ chỉ có thể nói chuyện được với giáo sư hướng dẫn và một vài người làm việc ở bộ phận giao lưu quốc tế.

    Trong một lần đi làm thông dịch viên hỗ trợ cho luật sư, tôi vô cùng choáng váng khi biết một thanh niên Việt sang Nhật hơn 3 năm vẫn không nói được một câu gì tiếng Nhật ngoài "cảm ơn", "xin lỗi", "xin chào" và hoàn toàn không ăn được đồ Nhật. Anh ta phải nhập viện vì không ăn được cơm trong trại tạm giam với lý do "đồ ăn ngọt". Luật pháp không cho phép anh ta có thực đơn riêng, sau cùng cảnh sát có hỏi tôi để tư vấn. Do không thể cung cấp nước mắm cho anh, cảnh sát đổi nước tương Nhật bằng muối và anh đã ăn trở lại.

    Lao động người Việt sang Nhật cũng không được học tiếng Nhật chu đáo nên hầu như không nghe và nói được. Ba hay 6 tháng học tiếng Nhật ở Việt Nam không có ý nghĩa gì nhiều cho đời sống sản xuất tại nhà máy. Không nói không viết, không đọc được tiếng Nhật khiến cho người Việt gặp phải vô vàn khó khăn trong đời sống tinh thần và không hiểu được văn hóa bản xứ. Sau một thời gian ở đó, người ta dễ có sự nhầm lẫn rằng tất cả những gì mình nhìn thấy là bản chất của sự vật. Sự không hiểu biết sẽ dẫn đến hành xử sai hoặc không phù hợp. dịch vụ chuyển nhà trọn gói

    Cuối cùng, tất cả các nguyên nhân trên tương tác, hòa trộn lẫn nhau tạo ra kết cục người Việt vi phạm pháp luật nước sở tại ở nhiều mức độ khác nhau. Ở Nhật, theo trải nghiệm và quan sát của tôi thì các vụ phạm pháp như trộm cắp, bỏ trốn (thực tập sinh kỹ năng), cư trú bất hợp pháp... chiếm tỉ lệ cao nhất. Tình trạng ấy làm cho nhiều người khác, cho dù không làm gì sai, cũng phải gánh chịu thái độ phân biệt đối xử của người bản xứ. Đó là một bất lợi rất lớn ngăn cản người Việt phát huy khả năng trong hội nhập cùng cộng đồng quốc tế
     
  17. phuong7

    phuong7 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,417
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Sáng 13/11, TAND tỉnh Phú Thọ tiếp tục ngày làm việc thứ hai của phiên sơ thẩm xét xử ông Phan Văn Vĩnh (cựu tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát) cùng 91 bị cáo. Bản cáo trạng 235 trang được VKSND tỉnh Phú Thọ công bố.

    Dự kiến, khi đọc xong cáo trạng, HĐXX bước vào phần thẩm vấn với việc hỏi nhóm bị cáo là nhóm đại lý cấp một của đường dây đánh bạc trực tuyến.

    Ông Vĩnh ngồi ngoài cùng bên cánh phải ở hàng ghế trên cùng. Ông trùng người, vẻ mặt thoải mái không còn đăm chiêu như phiên khai mạc. Ông liên tục lật chậm rãi từng trang và đọc cuốn cáo trạng bìa màu xanh.

    Ngồi cùng hàng với ông Vĩnh, Phan Sào Nam (cựu chủ tịch công ty VTC online) hai tay chắp gọn trước chân, mặt không biểu lộ cảm xúc. Nam hôm nay vẫn mặc áo sơ mi sáng màu, khuy cổ cài cao.

    Ông Nguyễn Thanh Hóa (cựu cục trưởng Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm công nghệ cao - C50) ngồi ở hàng ghế thứ hai, chăm chú lắng nghe.

    [​IMG]


    Ông Vĩnh đi vào khu vực xét xử trong ngày thứ hai hầu tòa. Ảnh: Phạm Dự

    Theo bản cáo trạng đang công bố, Ông Vĩnh bị Công an tỉnh Phú Thọ bắt và Chủ tịch nước tước danh hiệu công an nhân dân vào đầu tháng 4. VKSND tỉnh Phú Thọ đã truy tố ông Vĩnh và Hóa về tội Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ, theo khoản 2 điều 356, Bộ Luật hình sự 2015 với khung hình phạt từ năm đến 10 năm tù.

    90 người còn lại trong vụ án bị truy tố về các tội: Sử dụng mạng Internet thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản, Tổ chức đánh bạc, Đánh bạc, Mua bán trái phép hoá đơn, Rửa tiền. Trong đó, 80 người bị truy tố về tội Tổ chức đánh bạcĐánh bạc.

    Cơ quan chức năng xác định Nguyễn Văn Dương (chủ tịch Công ty TNHH Đầu tư phát triển an ninh công nghệ cao - CNC), Phan Sào Nam (chủ tịch VTC Online) và các đồng phạm đã lợi dụng công nghệ cao để tổ chức đánh bạc qua mạng. Việc này có sự trợ giúp của ông Vĩnh và Hoá là những người có chức vụ quyền hạn trong cơ quan nhà nước được giao đấu tranh phòng chống tội phạm công nghệ cao. taxi tải thành hưng

    Sau 27 tháng vận hành, đường dây đã liên kết với nhiều công ty cung cấp dịch vụ và xây dựng hệ thống gồm 25 đại lý cấp I và gần 6.000 đại lý cấp II để cung cấp dịch vụ chuyển đổi điểm ảo trong game ra tiền thật và ngược lại.

    Các bị cáo trong đường dây đã lôi kéo được gần 43.000 tài khoản đăng ký tham gia đánh bạc trực tuyến, tổng thu lời bất chính hơn 9.850 tỷ đồng. Sau khi trừ đi các chi phí đầu tư, vận hành, đường dây được hưởng 4.700 tỷ đồng.

    [​IMG]


    Bị cáo Nguyễn Thanh Hóa. Ảnh: Phạm Dự

    Phan Sào Nam được hưởng gần 1.500 tỷ đồng, Nguyễn Văn Dương bỏ túi hơn 1.650 tỷ đồng, nhóm cùng lập ra và điều hành đường dây khác là Phan Anh Tuấn, Hoàng Thành Trung và Lê Văn Kiên (đang trốn nã) được chia hơn 1.570 tỷ đồng.

    Nguyễn Văn Dương góp vốn để "rửa tiền" thu lợi từ tổ chức đánh bạc

    Dương bị cáo buộc là người giữ vai trò cầm đầu trong nhóm đối tượng vận hành game bài tổ chức đánh bạc, gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng

    Cáo trạng xác định, trong quá trình vận hành game bài, sau khi có được một số tiền nhỏ do thu lời bất chính từ hành vi tổ chức đánh bạc, Dương chỉ đạo cấp dưới chuyển tiền góp vốn vào công ty cổ phần đầu tư UDIC (do mình làm chủ). Sau đó, Dương lại mượn tên người khác, mở doanh nghiệp, ký hợp đồng khống rút tiền ra, quay vòng nâng khống giá trị vốn góp vào UDIC.

    Đến khi được ăn chia nguồn tiền do phạm tội tổ chức đánh bạc mà có, Dương lại chỉ đạo các nhân viên cấp dưới đứng danh nghĩa công ty, cá nhân đối tác chuyển trả công ty UDIC do hủy hợp đồng để hợp pháp hóa số tiền do tổ chức đánh bạc mà có.

    Theo cơ quan tố tụng, nếu chỉ nhìn trên sổ sách, số tiền Dương góp vào công ty UDIC được hình thành trước khi Dương có nguồn thu từ hoạt động tổ chức đánh bạc.

    [​IMG]


    Bị cáo Nguyễn Văn Dương. Ảnh: Phạm Dự

    Đến giữa năm 2017, Dương bán cổ phần ở công ty UDIC được gần 330 tỷ đồng và rút tiền về gửi tiết kiệm, mua tầng 5-6 của một tòa nhà ở quận Đống Đa.

    Trong quá trình điều tra, Dương khai được ông Vĩnh và Hóa tạo điều kiện cho việc tổ chức đánh bạc trực tuyến trên mạng internet nên khi có được nguồn thu từ việc vận hành tổ chức đánh bạc đã "lại quả" hậu hĩnh.

    Dương khai đã biếu ông Vĩnh một đồng hồ Rolex trị giá 7.000USD, 27 tỷ đồng, 1.750.000 USD, một chiếc áo sơ mi, một lọ thuốc bổ gan. Dương còn chuyển cho C50 700 triệu đồng, một bộ phần mềm diệt virus trị giá 30.000USD và cho ông Nguyễn Thanh Hóa 22 tỷ đồng.

    Dương khẳng định nhiều lần tổ chức sinh nhật ông Vĩnh và đều mang rượu ngoại đến uống. Có những chai rượu khoảng 100 triệu đồng. Dương còn nhiều lần đi tiếp khách có sự tham gia của ông Vĩnh và chi phí với số tiền trên 10 tỷ đồng. Nhiều lần đi nước ngoài về, Dương đều mua áo tặng...

    Cơ quan điều tra xác định việc Dương chuyển 700 triệu đồng cho Cục cảnh sát phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao cùng một bộ phần mềm diệt virus trị giá 30.000USD là có thật. Còn việc đưa tiền cho ông Vĩnh, Hóa thì chưa rõ nên cơ quan điều tra tách ra, khi nào làm rõ sẽ xử lý sau.

    Với Dương, cơ quan điều tra tạm giữ, kê biên hai sổ tiết kiệm với số tiền 150 tỷ đồng, tạm giữ khi khám xét 95 triệu đồng cùng một số ngoại tệ... Theo đề nghị của Dương, vợ anh ta đã tự nguyện nộp cho cơ quan an ninh điều tra hơn 4 tỷ đồng để khắc phục hậu quả. Dương tự nguyện bán trụ sở công ty CNC nộp 61 tỷ đồng. Nhà chức tách tạm giữ bốn ôtô, phong tỏa hơn 8 tỷ đồng trong tài khoản ngân hàng.

    Nguyễn Văn Dương bị cáo buộc là người giữ vai trò cầm đầu trong nhóm đối tượng vận hành game bài tổ chức đánh bạc, gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng

    Phan Sào Nam tẩu tán tiền khắp nơi

    [​IMG]


    Bị cáo Phan Sào Nam. Ảnh: Phạm Dự

    Cáo trạng xác định, Phan Sào Nam với chức vụ Chủ tịch HĐQT kiêm Giám đốc công ty VTC online, có trình độ và am hiểu về công nghệ thông tin, nhưng vì mục đích cá nhân đã tiếp nhận đề nghị của Hoàng Thành Trung (Giám đốc trung tâm phần mềm công ty VTC Intecom) về việc tìm đối tác phát hành phần mềm tổ chức đánh bạc bằng hình thức game bài Rikvip/Tip.Club mà Trung sẵn có.

    Nam kết nối với Dương khi được giới thiệu CNC của Dương là công ty bình phong của C50. Hai bên hợp tác, thống nhất việc công ty CNC làm nhiệm vụ phát hành game trên mạng.

    Có tiền thu lời bất chính, Nam chuyển tiền lòng vòng qua nhiều nấc trung gian đến người thân, bạn bè để gửi tiết kiệm, đầu tư góp vốn các dự án, mua bất động sản để hợp thức.

    Nam chuyển cho người thân 236 tỷ đồng gửi tiết kiệm, mua bất động sản. Nam còn nhờ gửi tiết kiệm tiền ở nhiều nơi khác nhau ở các tỉnh, thành dưới dạng sổ tiết kiệm, vàng, tiền mặt, ngoại tệ...

    Trong đó, Nam nhờ Nguyễn Thị Hồng Nhung (39 tuổi, ở TP HCM) gửi tiết kiệm gần 400 tỷ đồng, gửi bạn là Nguyễn Mạnh Hùng (ở Quảng Ninh) cất giữ 147 tỷ đồng cùng số đôla, vàng trị giá hơn 140 tỷ đồng, nhờ Phí Quang Hưng gửi tiết kiệm hơn 100 tỷ đồng và đứng tên mua 11 căn hộ tại một khu đô thị ở TP HCM, gửi tại ngân hàng ngước ngoài 3,5 triệu USD.

    Ngoài ra, Nam khai chuyển cho nhóm Trung cất giữ vàng trị giá 530 tỷ đồng. Do các bị can này đang trốn nã nên chưa xác minh làm rõ được. dịch vụ chuyển nhà trọn gói

    Tại cơ quan điều tra, Nam khai đã đưa cho một số cán bộ an ninh hàng trăm triệu. Tuy nhiên, các cán bộ này phủ nhận và cơ quan điều tra không đủ cơ sở xác minh.

    Cơ quan điều tra đang tạm giữ hơn 800 tỷ đồng, phong tỏa 77 tỷ đồng trong các tài khoản ngân hàng, kê biên hai nhà, trị giá theo hợp đồng 12,4 tỷ đồng; phong tỏa 13 hợp đồng mua căn hộ, trị giá 139 tỷ đồng, tạm giữ năm ôtô.

    Phiên làm việc buổi sáng kết thúc lúc 11h. Chiều nay, VKS tiếp tục công bố cáo trạng. Chủ tọa nhắc nhở các bị cáo tại ngoại đến tòa với trang phục nghiêm túc bởi sáng nay bà thấy có người mặc không đúng mực.
     
  18. phuong7

    phuong7 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,417
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Sáng 13/11, TAND tỉnh Phú Thọ tiếp tục ngày làm việc thứ hai của phiên sơ thẩm xét xử ông Phan Văn Vĩnh (cựu tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát) cùng 91 bị cáo. Bản cáo trạng 235 trang được VKSND tỉnh Phú Thọ công bố.

    Dự kiến, khi đọc xong cáo trạng, HĐXX bước vào phần thẩm vấn với việc hỏi nhóm bị cáo là nhóm đại lý cấp một của đường dây đánh bạc trực tuyến.

    Ông Vĩnh ngồi ngoài cùng bên cánh phải ở hàng ghế trên cùng. Ông trùng người, vẻ mặt thoải mái không còn đăm chiêu như phiên khai mạc. Ông liên tục lật chậm rãi từng trang và đọc cuốn cáo trạng bìa màu xanh.

    Ngồi cùng hàng với ông Vĩnh, Phan Sào Nam (cựu chủ tịch công ty VTC online) hai tay chắp gọn trước chân, mặt không biểu lộ cảm xúc. Nam hôm nay vẫn mặc áo sơ mi sáng màu, khuy cổ cài cao.

    Ông Nguyễn Thanh Hóa (cựu cục trưởng Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm công nghệ cao - C50) ngồi ở hàng ghế thứ hai, chăm chú lắng nghe.

    [​IMG]


    Ông Vĩnh đi vào khu vực xét xử trong ngày thứ hai hầu tòa. Ảnh: Phạm Dự

    Theo bản cáo trạng đang công bố, Ông Vĩnh bị Công an tỉnh Phú Thọ bắt và Chủ tịch nước tước danh hiệu công an nhân dân vào đầu tháng 4. VKSND tỉnh Phú Thọ đã truy tố ông Vĩnh và Hóa về tội Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ, theo khoản 2 điều 356, Bộ Luật hình sự 2015 với khung hình phạt từ năm đến 10 năm tù.

    90 người còn lại trong vụ án bị truy tố về các tội: Sử dụng mạng Internet thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản, Tổ chức đánh bạc, Đánh bạc, Mua bán trái phép hoá đơn, Rửa tiền. Trong đó, 80 người bị truy tố về tội Tổ chức đánh bạcĐánh bạc.

    Cơ quan chức năng xác định Nguyễn Văn Dương (chủ tịch Công ty TNHH Đầu tư phát triển an ninh công nghệ cao - CNC), Phan Sào Nam (chủ tịch VTC Online) và các đồng phạm đã lợi dụng công nghệ cao để tổ chức đánh bạc qua mạng. Việc này có sự trợ giúp của ông Vĩnh và Hoá là những người có chức vụ quyền hạn trong cơ quan nhà nước được giao đấu tranh phòng chống tội phạm công nghệ cao. taxi tải thành hưng

    Sau 27 tháng vận hành, đường dây đã liên kết với nhiều công ty cung cấp dịch vụ và xây dựng hệ thống gồm 25 đại lý cấp I và gần 6.000 đại lý cấp II để cung cấp dịch vụ chuyển đổi điểm ảo trong game ra tiền thật và ngược lại.

    Các bị cáo trong đường dây đã lôi kéo được gần 43.000 tài khoản đăng ký tham gia đánh bạc trực tuyến, tổng thu lời bất chính hơn 9.850 tỷ đồng. Sau khi trừ đi các chi phí đầu tư, vận hành, đường dây được hưởng 4.700 tỷ đồng.

    [​IMG]


    Bị cáo Nguyễn Thanh Hóa. Ảnh: Phạm Dự

    Phan Sào Nam được hưởng gần 1.500 tỷ đồng, Nguyễn Văn Dương bỏ túi hơn 1.650 tỷ đồng, nhóm cùng lập ra và điều hành đường dây khác là Phan Anh Tuấn, Hoàng Thành Trung và Lê Văn Kiên (đang trốn nã) được chia hơn 1.570 tỷ đồng.

    Nguyễn Văn Dương góp vốn để "rửa tiền" thu lợi từ tổ chức đánh bạc

    Dương bị cáo buộc là người giữ vai trò cầm đầu trong nhóm đối tượng vận hành game bài tổ chức đánh bạc, gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng

    Cáo trạng xác định, trong quá trình vận hành game bài, sau khi có được một số tiền nhỏ do thu lời bất chính từ hành vi tổ chức đánh bạc, Dương chỉ đạo cấp dưới chuyển tiền góp vốn vào công ty cổ phần đầu tư UDIC (do mình làm chủ). Sau đó, Dương lại mượn tên người khác, mở doanh nghiệp, ký hợp đồng khống rút tiền ra, quay vòng nâng khống giá trị vốn góp vào UDIC.

    Đến khi được ăn chia nguồn tiền do phạm tội tổ chức đánh bạc mà có, Dương lại chỉ đạo các nhân viên cấp dưới đứng danh nghĩa công ty, cá nhân đối tác chuyển trả công ty UDIC do hủy hợp đồng để hợp pháp hóa số tiền do tổ chức đánh bạc mà có.

    Theo cơ quan tố tụng, nếu chỉ nhìn trên sổ sách, số tiền Dương góp vào công ty UDIC được hình thành trước khi Dương có nguồn thu từ hoạt động tổ chức đánh bạc.

    [​IMG]


    Bị cáo Nguyễn Văn Dương. Ảnh: Phạm Dự

    Đến giữa năm 2017, Dương bán cổ phần ở công ty UDIC được gần 330 tỷ đồng và rút tiền về gửi tiết kiệm, mua tầng 5-6 của một tòa nhà ở quận Đống Đa.

    Trong quá trình điều tra, Dương khai được ông Vĩnh và Hóa tạo điều kiện cho việc tổ chức đánh bạc trực tuyến trên mạng internet nên khi có được nguồn thu từ việc vận hành tổ chức đánh bạc đã "lại quả" hậu hĩnh.

    Dương khai đã biếu ông Vĩnh một đồng hồ Rolex trị giá 7.000USD, 27 tỷ đồng, 1.750.000 USD, một chiếc áo sơ mi, một lọ thuốc bổ gan. Dương còn chuyển cho C50 700 triệu đồng, một bộ phần mềm diệt virus trị giá 30.000USD và cho ông Nguyễn Thanh Hóa 22 tỷ đồng.

    Dương khẳng định nhiều lần tổ chức sinh nhật ông Vĩnh và đều mang rượu ngoại đến uống. Có những chai rượu khoảng 100 triệu đồng. Dương còn nhiều lần đi tiếp khách có sự tham gia của ông Vĩnh và chi phí với số tiền trên 10 tỷ đồng. Nhiều lần đi nước ngoài về, Dương đều mua áo tặng...

    Cơ quan điều tra xác định việc Dương chuyển 700 triệu đồng cho Cục cảnh sát phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao cùng một bộ phần mềm diệt virus trị giá 30.000USD là có thật. Còn việc đưa tiền cho ông Vĩnh, Hóa thì chưa rõ nên cơ quan điều tra tách ra, khi nào làm rõ sẽ xử lý sau.

    Với Dương, cơ quan điều tra tạm giữ, kê biên hai sổ tiết kiệm với số tiền 150 tỷ đồng, tạm giữ khi khám xét 95 triệu đồng cùng một số ngoại tệ... Theo đề nghị của Dương, vợ anh ta đã tự nguyện nộp cho cơ quan an ninh điều tra hơn 4 tỷ đồng để khắc phục hậu quả. Dương tự nguyện bán trụ sở công ty CNC nộp 61 tỷ đồng. Nhà chức tách tạm giữ bốn ôtô, phong tỏa hơn 8 tỷ đồng trong tài khoản ngân hàng.

    Nguyễn Văn Dương bị cáo buộc là người giữ vai trò cầm đầu trong nhóm đối tượng vận hành game bài tổ chức đánh bạc, gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng

    Phan Sào Nam tẩu tán tiền khắp nơi

    [​IMG]


    Bị cáo Phan Sào Nam. Ảnh: Phạm Dự

    Cáo trạng xác định, Phan Sào Nam với chức vụ Chủ tịch HĐQT kiêm Giám đốc công ty VTC online, có trình độ và am hiểu về công nghệ thông tin, nhưng vì mục đích cá nhân đã tiếp nhận đề nghị của Hoàng Thành Trung (Giám đốc trung tâm phần mềm công ty VTC Intecom) về việc tìm đối tác phát hành phần mềm tổ chức đánh bạc bằng hình thức game bài Rikvip/Tip.Club mà Trung sẵn có.

    Nam kết nối với Dương khi được giới thiệu CNC của Dương là công ty bình phong của C50. Hai bên hợp tác, thống nhất việc công ty CNC làm nhiệm vụ phát hành game trên mạng.

    Có tiền thu lời bất chính, Nam chuyển tiền lòng vòng qua nhiều nấc trung gian đến người thân, bạn bè để gửi tiết kiệm, đầu tư góp vốn các dự án, mua bất động sản để hợp thức.

    Nam chuyển cho người thân 236 tỷ đồng gửi tiết kiệm, mua bất động sản. Nam còn nhờ gửi tiết kiệm tiền ở nhiều nơi khác nhau ở các tỉnh, thành dưới dạng sổ tiết kiệm, vàng, tiền mặt, ngoại tệ...

    Trong đó, Nam nhờ Nguyễn Thị Hồng Nhung (39 tuổi, ở TP HCM) gửi tiết kiệm gần 400 tỷ đồng, gửi bạn là Nguyễn Mạnh Hùng (ở Quảng Ninh) cất giữ 147 tỷ đồng cùng số đôla, vàng trị giá hơn 140 tỷ đồng, nhờ Phí Quang Hưng gửi tiết kiệm hơn 100 tỷ đồng và đứng tên mua 11 căn hộ tại một khu đô thị ở TP HCM, gửi tại ngân hàng ngước ngoài 3,5 triệu USD.

    Ngoài ra, Nam khai chuyển cho nhóm Trung cất giữ vàng trị giá 530 tỷ đồng. Do các bị can này đang trốn nã nên chưa xác minh làm rõ được. dịch vụ chuyển nhà trọn gói

    Tại cơ quan điều tra, Nam khai đã đưa cho một số cán bộ an ninh hàng trăm triệu. Tuy nhiên, các cán bộ này phủ nhận và cơ quan điều tra không đủ cơ sở xác minh.

    Cơ quan điều tra đang tạm giữ hơn 800 tỷ đồng, phong tỏa 77 tỷ đồng trong các tài khoản ngân hàng, kê biên hai nhà, trị giá theo hợp đồng 12,4 tỷ đồng; phong tỏa 13 hợp đồng mua căn hộ, trị giá 139 tỷ đồng, tạm giữ năm ôtô.

    Phiên làm việc buổi sáng kết thúc lúc 11h. Chiều nay, VKS tiếp tục công bố cáo trạng. Chủ tọa nhắc nhở các bị cáo tại ngoại đến tòa với trang phục nghiêm túc bởi sáng nay bà thấy có người mặc không đúng mực.
     
  19. phuong7

    phuong7 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,417
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Sáng 13/11, TAND tỉnh Phú Thọ tiếp tục ngày làm việc thứ hai của phiên sơ thẩm xét xử ông Phan Văn Vĩnh (cựu tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát) cùng 91 bị cáo. Bản cáo trạng 235 trang được VKSND tỉnh Phú Thọ công bố.

    Dự kiến, khi đọc xong cáo trạng, HĐXX bước vào phần thẩm vấn với việc hỏi nhóm bị cáo là nhóm đại lý cấp một của đường dây đánh bạc trực tuyến.

    Ông Vĩnh ngồi ngoài cùng bên cánh phải ở hàng ghế trên cùng. Ông trùng người, vẻ mặt thoải mái không còn đăm chiêu như phiên khai mạc. Ông liên tục lật chậm rãi từng trang và đọc cuốn cáo trạng bìa màu xanh.

    Ngồi cùng hàng với ông Vĩnh, Phan Sào Nam (cựu chủ tịch công ty VTC online) hai tay chắp gọn trước chân, mặt không biểu lộ cảm xúc. Nam hôm nay vẫn mặc áo sơ mi sáng màu, khuy cổ cài cao.

    Ông Nguyễn Thanh Hóa (cựu cục trưởng Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm công nghệ cao - C50) ngồi ở hàng ghế thứ hai, chăm chú lắng nghe.

    [​IMG]


    Ông Vĩnh đi vào khu vực xét xử trong ngày thứ hai hầu tòa. Ảnh: Phạm Dự

    Theo bản cáo trạng đang công bố, Ông Vĩnh bị Công an tỉnh Phú Thọ bắt và Chủ tịch nước tước danh hiệu công an nhân dân vào đầu tháng 4. VKSND tỉnh Phú Thọ đã truy tố ông Vĩnh và Hóa về tội Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ, theo khoản 2 điều 356, Bộ Luật hình sự 2015 với khung hình phạt từ năm đến 10 năm tù.

    90 người còn lại trong vụ án bị truy tố về các tội: Sử dụng mạng Internet thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản, Tổ chức đánh bạc, Đánh bạc, Mua bán trái phép hoá đơn, Rửa tiền. Trong đó, 80 người bị truy tố về tội Tổ chức đánh bạcĐánh bạc.

    Cơ quan chức năng xác định Nguyễn Văn Dương (chủ tịch Công ty TNHH Đầu tư phát triển an ninh công nghệ cao - CNC), Phan Sào Nam (chủ tịch VTC Online) và các đồng phạm đã lợi dụng công nghệ cao để tổ chức đánh bạc qua mạng. Việc này có sự trợ giúp của ông Vĩnh và Hoá là những người có chức vụ quyền hạn trong cơ quan nhà nước được giao đấu tranh phòng chống tội phạm công nghệ cao. taxi tải thành hưng

    Sau 27 tháng vận hành, đường dây đã liên kết với nhiều công ty cung cấp dịch vụ và xây dựng hệ thống gồm 25 đại lý cấp I và gần 6.000 đại lý cấp II để cung cấp dịch vụ chuyển đổi điểm ảo trong game ra tiền thật và ngược lại.

    Các bị cáo trong đường dây đã lôi kéo được gần 43.000 tài khoản đăng ký tham gia đánh bạc trực tuyến, tổng thu lời bất chính hơn 9.850 tỷ đồng. Sau khi trừ đi các chi phí đầu tư, vận hành, đường dây được hưởng 4.700 tỷ đồng.

    [​IMG]


    Bị cáo Nguyễn Thanh Hóa. Ảnh: Phạm Dự

    Phan Sào Nam được hưởng gần 1.500 tỷ đồng, Nguyễn Văn Dương bỏ túi hơn 1.650 tỷ đồng, nhóm cùng lập ra và điều hành đường dây khác là Phan Anh Tuấn, Hoàng Thành Trung và Lê Văn Kiên (đang trốn nã) được chia hơn 1.570 tỷ đồng.

    Nguyễn Văn Dương góp vốn để "rửa tiền" thu lợi từ tổ chức đánh bạc

    Dương bị cáo buộc là người giữ vai trò cầm đầu trong nhóm đối tượng vận hành game bài tổ chức đánh bạc, gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng

    Cáo trạng xác định, trong quá trình vận hành game bài, sau khi có được một số tiền nhỏ do thu lời bất chính từ hành vi tổ chức đánh bạc, Dương chỉ đạo cấp dưới chuyển tiền góp vốn vào công ty cổ phần đầu tư UDIC (do mình làm chủ). Sau đó, Dương lại mượn tên người khác, mở doanh nghiệp, ký hợp đồng khống rút tiền ra, quay vòng nâng khống giá trị vốn góp vào UDIC.

    Đến khi được ăn chia nguồn tiền do phạm tội tổ chức đánh bạc mà có, Dương lại chỉ đạo các nhân viên cấp dưới đứng danh nghĩa công ty, cá nhân đối tác chuyển trả công ty UDIC do hủy hợp đồng để hợp pháp hóa số tiền do tổ chức đánh bạc mà có.

    Theo cơ quan tố tụng, nếu chỉ nhìn trên sổ sách, số tiền Dương góp vào công ty UDIC được hình thành trước khi Dương có nguồn thu từ hoạt động tổ chức đánh bạc.

    [​IMG]


    Bị cáo Nguyễn Văn Dương. Ảnh: Phạm Dự

    Đến giữa năm 2017, Dương bán cổ phần ở công ty UDIC được gần 330 tỷ đồng và rút tiền về gửi tiết kiệm, mua tầng 5-6 của một tòa nhà ở quận Đống Đa.

    Trong quá trình điều tra, Dương khai được ông Vĩnh và Hóa tạo điều kiện cho việc tổ chức đánh bạc trực tuyến trên mạng internet nên khi có được nguồn thu từ việc vận hành tổ chức đánh bạc đã "lại quả" hậu hĩnh.

    Dương khai đã biếu ông Vĩnh một đồng hồ Rolex trị giá 7.000USD, 27 tỷ đồng, 1.750.000 USD, một chiếc áo sơ mi, một lọ thuốc bổ gan. Dương còn chuyển cho C50 700 triệu đồng, một bộ phần mềm diệt virus trị giá 30.000USD và cho ông Nguyễn Thanh Hóa 22 tỷ đồng.

    Dương khẳng định nhiều lần tổ chức sinh nhật ông Vĩnh và đều mang rượu ngoại đến uống. Có những chai rượu khoảng 100 triệu đồng. Dương còn nhiều lần đi tiếp khách có sự tham gia của ông Vĩnh và chi phí với số tiền trên 10 tỷ đồng. Nhiều lần đi nước ngoài về, Dương đều mua áo tặng...

    Cơ quan điều tra xác định việc Dương chuyển 700 triệu đồng cho Cục cảnh sát phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao cùng một bộ phần mềm diệt virus trị giá 30.000USD là có thật. Còn việc đưa tiền cho ông Vĩnh, Hóa thì chưa rõ nên cơ quan điều tra tách ra, khi nào làm rõ sẽ xử lý sau.

    Với Dương, cơ quan điều tra tạm giữ, kê biên hai sổ tiết kiệm với số tiền 150 tỷ đồng, tạm giữ khi khám xét 95 triệu đồng cùng một số ngoại tệ... Theo đề nghị của Dương, vợ anh ta đã tự nguyện nộp cho cơ quan an ninh điều tra hơn 4 tỷ đồng để khắc phục hậu quả. Dương tự nguyện bán trụ sở công ty CNC nộp 61 tỷ đồng. Nhà chức tách tạm giữ bốn ôtô, phong tỏa hơn 8 tỷ đồng trong tài khoản ngân hàng.

    Nguyễn Văn Dương bị cáo buộc là người giữ vai trò cầm đầu trong nhóm đối tượng vận hành game bài tổ chức đánh bạc, gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng

    Phan Sào Nam tẩu tán tiền khắp nơi

    [​IMG]


    Bị cáo Phan Sào Nam. Ảnh: Phạm Dự

    Cáo trạng xác định, Phan Sào Nam với chức vụ Chủ tịch HĐQT kiêm Giám đốc công ty VTC online, có trình độ và am hiểu về công nghệ thông tin, nhưng vì mục đích cá nhân đã tiếp nhận đề nghị của Hoàng Thành Trung (Giám đốc trung tâm phần mềm công ty VTC Intecom) về việc tìm đối tác phát hành phần mềm tổ chức đánh bạc bằng hình thức game bài Rikvip/Tip.Club mà Trung sẵn có.

    Nam kết nối với Dương khi được giới thiệu CNC của Dương là công ty bình phong của C50. Hai bên hợp tác, thống nhất việc công ty CNC làm nhiệm vụ phát hành game trên mạng.

    Có tiền thu lời bất chính, Nam chuyển tiền lòng vòng qua nhiều nấc trung gian đến người thân, bạn bè để gửi tiết kiệm, đầu tư góp vốn các dự án, mua bất động sản để hợp thức.

    Nam chuyển cho người thân 236 tỷ đồng gửi tiết kiệm, mua bất động sản. Nam còn nhờ gửi tiết kiệm tiền ở nhiều nơi khác nhau ở các tỉnh, thành dưới dạng sổ tiết kiệm, vàng, tiền mặt, ngoại tệ...

    Trong đó, Nam nhờ Nguyễn Thị Hồng Nhung (39 tuổi, ở TP HCM) gửi tiết kiệm gần 400 tỷ đồng, gửi bạn là Nguyễn Mạnh Hùng (ở Quảng Ninh) cất giữ 147 tỷ đồng cùng số đôla, vàng trị giá hơn 140 tỷ đồng, nhờ Phí Quang Hưng gửi tiết kiệm hơn 100 tỷ đồng và đứng tên mua 11 căn hộ tại một khu đô thị ở TP HCM, gửi tại ngân hàng ngước ngoài 3,5 triệu USD.

    Ngoài ra, Nam khai chuyển cho nhóm Trung cất giữ vàng trị giá 530 tỷ đồng. Do các bị can này đang trốn nã nên chưa xác minh làm rõ được. dịch vụ chuyển nhà trọn gói

    Tại cơ quan điều tra, Nam khai đã đưa cho một số cán bộ an ninh hàng trăm triệu. Tuy nhiên, các cán bộ này phủ nhận và cơ quan điều tra không đủ cơ sở xác minh.

    Cơ quan điều tra đang tạm giữ hơn 800 tỷ đồng, phong tỏa 77 tỷ đồng trong các tài khoản ngân hàng, kê biên hai nhà, trị giá theo hợp đồng 12,4 tỷ đồng; phong tỏa 13 hợp đồng mua căn hộ, trị giá 139 tỷ đồng, tạm giữ năm ôtô.

    Phiên làm việc buổi sáng kết thúc lúc 11h. Chiều nay, VKS tiếp tục công bố cáo trạng. Chủ tọa nhắc nhở các bị cáo tại ngoại đến tòa với trang phục nghiêm túc bởi sáng nay bà thấy có người mặc không đúng mực.
     
  20. phuong7

    phuong7 thành viên mới xác nhận

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,417
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Top 5 dịch vụ chuyển nhà bắc ninh – uy tín nhất tại Tp Bắc Ninh
    Bạn cần chuyển nhà, chuyển văn phòng, kho xưởng, cơ quan, hay công sở thì hãy liên hệ các đơn vị, mà chúng tôi đã liệt kê danh sách ở dưới.
    [​IMG]
    chuyển nhà thành hưng​
    Top 5 dịch vụ chuyển nhà bắc ninh – uy tín nhất tại Tp Bắc Ninh
    Bạn cần chuyển nhà, chuyển văn phòng, kho xưởng, cơ quan, hay công sở thì hãy liên hệ các đơn vị, mà chúng tôi đã liệt kê danh sách ở dưới, đều là đơn vị chuyển nhà, văn phòng, đóng gói và bọc lót tốt nhất làm rất cẩn thận, và được sử dụng nhiều nhất
    [​IMG]

    ( 1 ) CÔNG TY TNHH CHUYỂN NHÀ THÀNH HƯNG SỐ 1​
    Là đơn vị chuyển nhà văn phòng tại bắc ninh, phục vụ tốt nhất
    Văn Phòng đại diện: 19 Đường Ngọc Hận Công Chúa​

    ( 2 ) CÔNG TY TNHH CHUYỂN NHÀ BẮC NINH
    Công ty chuyên vận chuyển lăp đặt các đồ đạc cho khối cơ quan tỉnh ủy bắc ninh
    Có địa chỉ tại: 09 Ngô Sĩ Liên – Phường Kinh Bắc – TP. Bắc Ninh

    ( 3 ) CÔNG TY TNHH CƯỜNG THỊNH BẮC NINH
    Chuyên cung cấp các dịch vụ cho nhà dân, vói sự nhiệt tình công nhân đã làm cho khách hàng hài lòng
    Có địa chỉ: số 11 hoàng hoa tháng, võ cường, TP Bắc Ninh

    ( 4 ) CÔNG TY TNHH DỊCH VỤ HOÀN MỸ BẮC NINH
    Công ty hoàn mỹ bắc ninh, đơn vị này cũng nổi tiếng chuyển nhà nhanh gọn nhất
    Có văn phòng công ty ở: 16 văn cao, võ cường tp. Bắc ninh
    ( 5 ) CÔNG TY VẬN TẢI QUANG THẮNG Là một trong năm công ty có những đội ngủ hùng hậu nhất ở bắc ninh
    Đại Chỉ: %9 Phố Vũ Đại Phúc Bắc Ninh​
     
Tags: Add Tags

Chia sẻ trang này